Kết quả 1 đến 10 của 41
Hybrid View
-
13-06-2011, 09:58 #1FirePhoenix Guest
Anh học trò sau rất nhiều lời cáo buộc ông Thầy cũ, cũng đã thừa nhận một quá khứ "ấm áp tình người", theo FP thế là đủ.
Xét cho cùng, KCTL là một lĩnh vực rất khó và phức tạp, để biết được thế nào là đúng, thế nào là sai, ko đơn giản một chút nào.
Cái cốt yếu là mình tự soi vào gương thấy mình tốt lên, khỏe hơn, trưởng thành, chín chắn và biết yêu thương hơn, từng ngày. Ấy là đúng! Còn mình xấu đi, yếu đi, thậm chí là "điên đi"
, ấy là sai!
Con đường của Thầy đã chọn, đã trả bằng biết bao nước mắt (có lẽ nước mắt của FP thì nhiều hơn cả) và công sức...
Vật chất tuy ít nhưng là vật chất trong lúc thiếu thốn, tinh thần tuy nhiều, nhưng là tinh thần trong lúc đớn đau...
Là một người học trò, một người đồng hành...tôi cũng đã lớn lên từng ngày, đã hiểu thêm được nhiều điều từng ngày, cũng đã phải đấu tranh từng ngày...Những sứt mẻ, những thử thách chính là vết cứa sâu cũng như những bài học cuộc sống lớn nhất với tôi...Cuộc đời vốn lẽ "tương đối" công bằng...Tôi tin như thế...
Là sự "ấm áp tình người" khiến cho con đường gai góc vẫn in đậm những dấu chân...Lần sửa cuối bởi FirePhoenix, ngày 13-06-2011 lúc 11:58. Lý do: CT
-
22 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới FirePhoenix
ducdokieu (21-07-2011),hoasen (24-03-2014),HoaXuan (14-06-2011),huongtamlinh (13-06-2011),HuyenAnh (15-06-2011),mahalkita (09-12-2012),manhcao277 (19-05-2016),Minh Toàn (22-02-2016),Nam Thảo Chi (18-07-2017),PhongThuyGia (13-06-2011),phuongngoc (07-07-2016),pvt-pvv (23-03-2012),tam_thuc (29-09-2014),tindohuongthien (13-06-2011),TrangNTN (13-06-2011),ĐINHQUANG HIỆP (13-06-2011)
-
23-06-2011, 14:49 #2
Khách
- Ngày tham gia
- Jun 2011
- Bài viết
- 3
- Cảm ơn!
- 3
- Thanked 18 Times in 3 Posts
Một người thầy thành công với tâm đức của mình khi cầm nắm hạt giống bồ đè gieo xuống mảnh đất, những hạt giống đó nảy mầm vượt qua giông bão, vượt qua những khắc nghiệt của thời gian nó trở thành những cái cây bồ đề vững chắc toả bóng mát giúp cho đời. Trong số những hạt giống đó có những hạt giống không chịu được sự khắc nghiệt, những giông bão của thời gian, nên nó không trưởng thành những cái cây bồ đề được. Điều đó k phải là thất bại của người thầy mà đó là tấm gương cho những cây kia nhìn vào để biết mình đang phát triển thành những cây bồ đề hay không. Sự thành công của người người thầy chỉ đến khi họ dùng cái tâm của mình truyền dạy tất cả những kiến thức sau bao năm tu luyện nghiên cứu của mình cho các học trò và các học trò của mình sau khi tiếp thu những kiến thức của mình, biết tìm tòi, sáng tạo … và khi bước đi trên con đường phát tâm bồ đề của riêng mình những người học trò đó còn giỏi hơn cả thầy mình thì đó mới là thành công của người thầy, lúc đó người thầy mới nhận được phúc đức từ những hạt giống của mình mang lại.
-
11 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới Hoang_Tu_Jang
boystyle83 (24-06-2011),Dieu Minh (24-06-2011),ducdokieu (21-07-2011),huongtamlinh (23-06-2011),HuyenAnh (23-06-2011),nhuhainguyen (24-06-2011),tam_thuc (29-09-2014),tindohuongthien (23-06-2011),TrangNTN (23-06-2011),TuTam (23-06-2011)

Trả lời kèm Trích dẫn