Kết quả 1 đến 10 của 16
Chủ đề: Cảm nhận về lễ Báo Ân 2017
Hybrid View
-
04-09-2017, 19:09 #1
Học trò
- Ngày tham gia
- Aug 2012
- Đang ở
- Hà Nội
- Bài viết
- 136
- Cảm ơn!
- 5,272
- Thanked 3,825 Times in 134 Posts
Mùa Vu Lan - mùa báo hiếu lại về….
Trong đời sống tâm linh của người Việt, lễ Vu Lan là một ngày đặc biệt quan trọng, thường được tổ chức vào dịp rằm tháng bảy âm lịch hàng năm với ý nghĩa thực sự và giản dị là báo hiếu. Ngày lễ này nhắc nhở các thế hệ con cháu nhớ tới công ơn dưỡng dục sinh thành của cha mẹ, ông bà, tổ tiên. Thực sự đó là một ngày lễ giàu ý nghĩa, phù hợp với truyền thống đạo lý, văn hóa ngàn đời của người Việt Nam!
Chúng tôi đã được dự buổi Lễ Báo ân do Thầy Nguyệt Quang Tử tổ chức, tại một địa điểm rất có ý nghĩa là Đền thờ Bà Chúa Sao Sa - Nữ Tiến sỹ Nguyễn Thị Duệ - Người Mẹ của Thầy.
Đây là sự kiện đặc biệt mà ở đó có sự giao lưu của những người đang sống với người thân đã mất. Khi những người con hiếu thảo coi đây là ngày hội để có điều kiện thể hiện tấm lòng với cha mẹ, với ông bà tổ tiên thì ở bên kia, gia tiên của chúng ta cũng coi là dịp được chứng kiến tấm lòng thành của con cháu. Vì vậy, chúng tôi được biết, vong đã về rất đông quanh khu nhà Thầy từ hôm trước, Thầy phải cho người mời vong đi tham quan Côn Sơn vì sợ khi vong tập trung lượng lớn âm khí làm ảnh hưởng đến môi trường.
Có một điều mà nhiều lần chúng tôi chứng kiến, đó là thời tiết lúc làm lễ luôn rất thuận lợi, dù đang trong mưa bão thì cũng sẽ có một khoảng thời gian trời đẹp trong các buổi lễ do Thầy chủ trì. Cũng như mọi lần, lần này mưa tạnh khi chuẩn bị diễn ra buổi lễ. Thầy nói: "Chúng ta đến đây cùng nhau làm việc tốt, xuất phát từ tấm lòng thành nên đủ sức mạnh ghê gớm, làm động đến cả trời. Nó ko chỉ có tác động ở trần tục mà tác động rất lớn trong thế giới tâm linh, đặc biệt tác động đến ông bà tổ tiên của chúng ta. Việc tổ chức lễ báo ân mấy năm nay có ảnh hưởng tốt với cả người, cả vong. Làm việc thiện luôn có trời đất chứng giám và ủng hộ".
Buổi lễ gồm các nội dung chính: Chuẩn bị quà tặng; Giao lưu, tặng quà, Thầy mời cơm; Thầy và học trò chữa bệnh.
Với phần lớn người Việt Nam dù rất hiếu thảo nhưng lại ít có thói quen bày tỏ tình cảm với những người thân thiết nhất của mình, và càng không biết thể hiện tình cảm yêu thương đó với người thân đã mất.
Thấu hiểu điều đó, Thầy đã hướng dẫn mọi người ngồi thiền và tâm niệm làm quà tặng, bằng tình thương, bằng lòng biết ơn của mình với gia tiên tiền tổ. Mức năng lượng của mình sẽ làm ra được món quà dù nhỏ nhưng rất quý vì đó là tấm lòng, và quan trọng là vong có thể dùng được. Một món quà đơn giản, dù to dù nhỏ từ tấm lòng con cháu cũng sẽ khiến cha mẹ, ông bà, tổ tiên cảm thấy rất ấm lòng. Và để hỗ trợ thêm, Thầy sẽ mở kho để mọi người tha hồ vào chọn đồ tặng.
Mọi người mải mê làm quà tặng, say sưa chọn đồ trong kho của Thầy cho đến khi Thầy bảo tất cả xếp hàng tâm niệm đi sang không gian của vong, mang những món quà mà Thầy giúp chuẩn bị được sang tặng người thân. Và Thầy bảo các vong hãy tiếp nhận tình cảm, món quà con cháu mang tới.
https://www.flickr.com/photos/139788851@N04/36857415171/in/datetaken/
Nguồn ảnh: tva_kctl
Mọi người đang tâm niệm làm quà tặng, chọn đồ làm quà tặng từ kho của Thầy
Sau đó, Thầy mời các vong một bữa cơm thịnh soạn, yêu cầu các vong ngồi thành cụm theo từng gia đình. Thầy giải thích: "Người có thực thể mới ăn được thức ăn thực. Vong ở thế khí, chỉ có linh thể nên chỉ ăn được thức ăn phần linh. Cơm chúng ta cúng vong không ăn được, việc ta làm cơm cúng chỉ thể hiện tấm lòng". Bữa tiệc Thầy chiêu đãi các vong là một món quà rất quý mà chúng ta không thể trực tiếp dâng lên mời gia tiên nhà mình.
Xung quanh tôi bắt đầu có tiếng khóc thút thít, rồi nhiều người khóc, có người nức nở, có người vừa khóc vừa nghẹn ngào nói, gọi người thân. Không gian ngập tràn cảm xúc vào khoảnh khắc âm dương trùng phùng, gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Tôi vẫn cố tâm niệm, hy vọng lần này sẽ gặp được bố mình, nhưng rồi vẫn không thấy gì nên thoáng buồn. Sau đó, được nghe Thầy bảo có một số trường hợp vong không về được, đó là khi vong chết, trở thành cát bụi; khi vong đi đầu thai, đã thành người khác, mang họ khác; hoặc khi vong đi tù. Bố tôi là người rất nhân đức, hiền lành và phúc hậu. Tôi hy vọng là bố tôi đã được đi đầu thai hoặc may mắn hơn là ông đã được siêu thoát, đã thoát khỏi luân hồi của kiếp người.
Lần này thì mẹ chồng tôi nói thấy đông người lắm, và thấy rõ 2 cụ bà là mẹ đẻ và mẹ chồng của bà, dù không nói chuyện được nhưng thấy các cụ vui lắm nên bà rất sung sướng.
Thầy đưa các thầy thuốc trong ko gian và học trò đủ năng lực sang ko gian của vong để chữa bệnh. Thầy bảo các vong bị bệnh ngồi riêng sang 1 bên để chữa.
Một lát sau, các vong đã ăn xong. Thầy và học trò cũng đã chữa bệnh xong. Thầy bảo mọi người tạm biệt nhau và lệnh cho các vía trở về chỗ ngồi.
Đến lúc chia sẻ cảm nhận. Nhiều người trở về sau cuộc giao lưu mắt còn đỏ hoe, chưa hết nức nở. Những lời chia sẻ là những câu chuyện thật cảm động về tình cảm gia đình, và thông điệp là rất mãn nguyện từ cả hai bên.
Thầy cũng chia sẻ với mọi người, trong buổi lễ này Mẹ của Thầy cũng nói với Thầy: “Ta cũng muốn con tặng ta những món quà mà con đang hướng dẫn mọi người làm”, và Thầy đã dâng tặng Người những món quà giản dị, thiết thực và đầy tình cảm. Câu chuyện này cho thấy mặc dù Mẹ thầy ở những vị trí rất cao trong thế giới tâm linh, nhưng những tình cảm gia đình, tình mẫu tử thiêng liêng vẫn rất gắn bó, thân thương.
Buổi lễ đã khép lại nhưng với mỗi người đọng lại nhiều dư âm. Mỗi người tham gia buổi lễ đều thấm thía hơn chân lý: “không có ông bà tổ tiên thì không có mình”. Và ghi nhớ chúng ta cần phải sống tốt để báo đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Mỗi người con hiếu thảo không chỉ đợi đến mùa Vu Lan mới báo hiếu cha mẹ mà từng ngày, từng ngày trôi qua ta cần phải sống tốt hơn……như lời dạy của Thầy.
Chúng con cảm ơn Thầy vì tất cả những điều Thầy đã làm cho chúng con, cho gia tiên tiền tổ của chúng con.
/View more the latest threads:
Lần sửa cuối bởi Hạnh An, ngày 05-09-2017 lúc 10:11.
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài
-
43 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới Hạnh An
anbich (05-09-2017),bần tăng (05-09-2017),dangthanhha (14-09-2017),haixuyentb (05-09-2017),hoanlinh (05-09-2017),Hoasentrang (04-09-2017),hoatuyet (13-09-2017),hocdao (08-09-2017),honglien (06-09-2017),Hương Nhu (05-09-2017),kimchi (06-09-2017),Lê Minh (05-09-2017),LinhTâm (05-09-2017),Lobbyvietnam (04-09-2017),Mộc Lan (12-09-2017),Nganpham (10-09-2017),nganuoc (11-09-2017),nguyenbinh82cm (04-09-2017),NguyetQuangTu (06-09-2017),phan thanh mai (05-09-2017),phongha (12-09-2017),PhongThuyGia (07-09-2017),phuongngoc (04-09-2017),Phương Nam (12-09-2017),tamminh (05-09-2017),tanrau (05-09-2017),Thanh Quang (05-09-2017),THANHTINH (06-09-2017),thànhtâm (18-09-2017),theoThầy (06-09-2017),Thien Nghia (05-09-2017),Tieutrucxinh (07-09-2017),Trần Kim Cương (04-09-2017),trungthanh (04-09-2017),TuMinh (06-09-2017),Vidieu (05-09-2017),xuangiang14 (06-09-2017),youme (04-09-2017),Đại Minh (08-09-2017)
-
05-09-2017, 11:08 #2
Đây là câu chuyện tôi ghi lại theo lời kể của mẹ tôi, bởi gần đây tay của bà run, mắt kém hơn nên việc đánh máy tính với bà khá khó khăn.
Câu chuyện chiếc vòng
Mỗi năm đến ngày rằm tháng 7, thì bà lại háo hức hỏi về chương trình Báo ân gia tiên của Thầy tổ chức. Bà đã tham gia được 5 buổi lễ gần đây, lần nào cũng đem đến cho bà nhiều câu chuyện, nhiều hình ảnh, nhiều cảm xúc, cũng là lần trong năm duy nhất được chứng kiến và cảm nhận giây phút giao tiếp với những người thân yêu đã khuất.
Nếu lần trước mẹ tôi day dứt về cậu em ruột là thương binh nhất định không đồng ý để mẹ nhờ Thầy chữa chân vì tri ân với người đồng đội đã mất khi bảo vệ mình thì lần này, mẹ tôi lại day dứt về món quà tự tay làm cho bà ngoại.
Khi Thầy hô hãy dùng năng lượng của bản thân để làm những món quà cho người thân thì bà nghĩ ngay đến 1 chuỗi vòng đeo cổ. Thời bà ngoại tôi còn sống bà rất thích có 1 chiếc vòng. Thế là mẹ tôi tập trung tư tưởng, tình yêu thương và tất cả tâm sức để làm 1 chuỗi vòng. Mẹ nói thấy tay mẹ cứ đưa lên đưa xuống xâu vòng miệt mài. Tuy nhiên đến hạt cuối cùng thì tự dưng mẹ không làm được nữa, người cứ “đơ ra’ con ạ, giống như mình hết nguyên liệu để làm vậy. Đúng lúc đó thì Thầy hô hết thời gian, chuẩn bị vào kho thế là mẹ càng cuống, càng không biết làm tiếp như thế nào. Mẹ cũng đi vào kho Thầy, xin Thầy để biếu mỗi cụ 1 bộ áo dài để các cụ đi lễ chùa.
Lần này, mẹ cũng gặp khá nhiều người. Có điều thấy khác năm ngoái. Lần này hình ảnh ông bà ngoại mờ nhạt hơn, không rõ ràng như lần trước. Rồi cứ thấy vui buồn lẫn lộn, lúc khóc, lúc cười bâng khuâng khó tả.
Mẹ tôi về cứ băn khoăn không biết chuỗi hạt mẹ xâu thiếu 1 hạt vậy có đưa được cho bà không, và tại sao những hình ảnh hiện lên lại mờ nhạt như thế. Cứ băn khoăn mãi không dừng được.
Tôi cũng có động viên mẹ, chuỗi vòng dù thiếu 1 hạt nhưng là cả tấm lòng của mẹ với bà ngoại, chắc bà ngoại sẽ rất vui khi được đeo nó. Còn hình ảnh ông bà có thể mờ, có thể rõ nhưng mẹ đã được gặp ông bà vậy là vui lắm rồi ạ.
Tôi cũng xin kể 1 câu chuyện khác nho nhỏ, không biết có liên quan đến chuỗi vòng của mẹ mình không, tuy nhiên mình vẫn muốn chia sẻ với gia đình KCTL.
Số là lần này, gia đình tôi cũng cho con trai út tham gia lễ Báo ân, cháu cũng ngồi thiền cùng cả đoàn. Khi tôi hỏi con tâm niệm làm món quà gì cho gia tiên thì cháu nói: Con nghĩ đến 1 viên đá giống như của Thầy, viên đá gỗ hóa thạch để chữa bệnh. Vì những người đã mất đa số đều bị bệnh nên con muốn xin được làm 1 viên nhỏ như thế tặng gia tiên để chữa bệnh cho mọi người. Con không biết có làm được không, nhưng vì Thầy nói sẽ giúp, cứ cố gắng làm bằng tất cả tình yêu thương là được nên con cũng cố. Nghe con nói, lần đầu tiên tôi cảm thấy con mình đã trưởng thành thật sự, tôi thấy mắt cay cay và vui lắm lắm.
Lúc về nhà, chắp nối 2 câu chuyện của mẹ tôi và con tôi, tôi thầm nghĩ không hiểu chuỗi vòng thiếu 1 hạt và hạt vòng gỗ hóa thạch ấy có liên quan đến nhau hay không? Và liệu là mẹ tôi và con tôi có làm được điều mà họ mong muốn?
Dù có thể nào thì tôi cũng rất tin, với sự giúp đỡ của Thầy, mọi tấm lòng hiếu thảo đều sẽ được giúp đỡ tối đa để trở thành hiện thực. Theo Thầy nhiều năm nay, tôi luôn tin vào điều ấy.
Con xin cảm ơn Thầy đã tổ chức 1 buổi lễ vô cùng ý nghĩa, để cho chúng con có cơ hội được báo ân với gia tiên dòng họ của mình. Con tin rằng những dòng họ của đại gia đình nhà con đã có một ngày tràn ngập cảm xúc và yêu thương.
/Đời thay đổi khi ta thay đổi
-
40 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới Hoasentrang
anbich (05-09-2017),bần tăng (06-09-2017),dangthanhha (14-09-2017),Dungnph (07-06-2021),haixuyentb (05-09-2017),Hạnh An (05-09-2017),hoanlinh (05-09-2017),hoatuyet (13-09-2017),hocdao (08-09-2017),honglien (06-09-2017),Hương Nhu (06-09-2017),kimchi (06-09-2017),Lê Minh (07-09-2017),manhcao277 (06-09-2017),Mộc Lan (12-09-2017),Nam Thảo Chi (06-09-2017),nangbanmai (12-09-2017),Nganpham (10-09-2017),nganuoc (11-09-2017),NguyetQuangTu (06-09-2017),phan thanh mai (05-09-2017),Phương Nam (12-09-2017),tamminh (05-09-2017),tanrau (05-09-2017),THANHTINH (06-09-2017),thanhvinh (06-09-2017),theoThầy (06-09-2017),Thien Nghia (05-09-2017),Tieutrucxinh (07-09-2017),Trần Kim Cương (05-09-2017),trungthanh (05-09-2017),tuluyenthantam (07-09-2017),TuMinh (06-09-2017),Vidieu (05-09-2017),xuangiang14 (06-09-2017),youme (05-09-2017),Đại Minh (08-09-2017)
-
10-10-2017, 23:20 #3
Học trò
- Ngày tham gia
- Oct 2014
- Đang ở
- Hà Nội
- Bài viết
- 69
- Cảm ơn!
- 5,082
- Thanked 2,068 Times in 69 Posts
Năm nay là năm thứ tư tôi được tham dự buổi Lễ Báo Ân do Thầy Nguyệt Quang Tử tổ chức. Mỗi năm tham dự buổi lễ, tôi lại học được nhiều điều và càng thấy mình cần phải sống hiếu thuận hơn với bố, mẹ mình và càng biết ơn ông, bà và gia tiên đã khuất.
Trước kia, tôi chưa bao giờ tham dự Lễ Báo Ân, bởi đơn giản tôi cũng chỉ nghĩ rằng, việc vào chùa làm lễ là việc của người già, mà mình thì còn trẻ. Hơn nữa, việc phải ngồi cả buổi để làm lễ trong chùa xem ra không hợp với tôi, và tôi cũng chưa thật sự hiểu ý nghĩa của việc báo hiếu tổ tiên là như thế nào. Chỉ biết rằng mỗi lần đến ngày này, mẹ tôi thường vào chùa để các Thầy làm lễ, tụng kinh cả buổi. Tôi không hiểu nên không tin, nhưng cũng không phản đối.
Chỉ khi có duyên biết đến Thầy, có duyên tập khí công thì tôi mới có dịp được hiểu ý nghĩa trọn vẹn về Lễ Báo Ân. Và Lễ Báo Ân của Thầy cũng tổ chức khác hẳn so với các nơi khác.
Buổi Lễ Báo Ân đầu tiên tôi được tham dự do Thầy Nguyệt Quang Tử tổ chức tại chùa Linh Quang Tự, Hoài Đức, Hà Nội. Buổi lễ đó khiến tôi rất háo hức, tò mò, chú ý, theo dõi, tìm hiểu và làm theo sự hướng dẫn và chỉ bảo của Thầy.
Tại buổi lễ đầu tiên này, sau khi nghe Thầy ân cần giải thích lý do có buổi lễ, trình tự của buổi lễ, tôi đã hiểu được mục đích, ý nghĩa và lý do tại sao lại có buổi Lễ Báo Ân. Tôi đã nhận thức rằng không phải cứ cúng mâm cao, cỗ đầy, đốt nhiều vàng mã biếu các cụ gia tiên nhà mình hoặc tham gia các lễ do các thầy tổ chức hoành tráng mới là có hiếu với gia tiên. Mà việc báo hiếu với gia tiên thật đơn giản ở chỗ, trong cuộc sống hàng ngày, mình phải là một người con tốt, có hiếu với cha mẹ mình, người thân lớn tuổi trong gia đình mình, yêu thương mọi người, làm tốt từ những việc nhỏ nhất một cách cẩn thận, chu đáo và có trách nhiệm, chấp hành luật pháp, nội quy, quy định nơi ở, nơi làm việc.
Buổi Lễ Báo Ân năm nay đối với tôi thật đặc biệt. Vậy là đã được bốn năm kể từ buổi Lễ Báo Ân năm ấy. Những giọt nước mắt hạnh phúc của những người tham dự buổi lễ đã thực sự làm tôi xúc động.
Người học trò già đã theo Thầy học trong nhiều kiếp trước, trong kiếp này đã theo Thầy được 10 năm. Người học trò ấy đang khóc vì xúc động. Ông vừa bị mắc bệnh ung thư trực tràng và được Thầy chữa khỏi. Các cụ tổ tiên hôm nay đã về và chỉ nói với ông một điều: “Chúng ta không xin gì ở con. Chúng ta không cần gì ở con. Thế này là quý lắm rồi. Thế này là mừng lắm rồi. Đây là quà tặng của chúng ta. Anh phải cảm ơn Thầy”. Đối với các cụ, sự sống của ông chính là món quà lớn nhất.
Bất chợt tôi nghĩ đến ông bà tổ tiên nhà mình. Chắc ông bà tổ tiên nhà tôi cũng thế. Mừng lắm, vui lắm, bởi cũng giống như ông, tôi đã được Thầy chữa khỏi trọng bệnh bốn năm về trước. Bao năm nay, ông bà tổ tiên đã phù hộ độ trì cho tôi, dẫn dắt tôi để tôi tìm được Thầy, được Thầy chữa bệnh. Đó là phúc lớn. Chúng con xin tạ ơn Thầy!
Đến hôm nay vẫn được tham dự Lễ Báo Ân, tôi thấy mình đang được hưởng phúc đức to lớn của các cụ để lại và tôi thấy mình lại càng phải sống có trách nhiệm hơn đối với gia đình, nhất là khi bố mẹ mình còn sống.
Thầy đã cho chúng tôi một chân lý đơn giản nhất: Chúng ta tổ chức Lễ Báo Ân để báo hiếu với ông bà tổ tiên, bởi không có ông bà tổ tiên thì không có mình. Và chúng ta làm điều này xuất phát từ tấm lòng nên có tác động rất lớn đến thế giới tâm linh. Vào dịp này, với những người con hiếu thảo coi đây là một ngày hội để thể hiện lòng biết ơn của mình tới ông bà tổ tiên thì ở thế giới bên kia, các cụ cũng coi đây là một ngày hội để chứng kiến tấm lòng thành của con cháu.
Cảm tạ ông bà tổ tiên, năm nay khi được Thầy cho phép vào kho chọn quà cho các cụ. Tôi đã tâm niệm xin biếu ông bà gia tiên tiền tổ những đồ dùng mà các cụ khi còn sống vẫn sử dụng như cối xay trầu, ruột tượng, dao xây, thước xây, gậy chống, quần áo, mũ… và xin Thầy các tư liệu sản xuất phù hợp với từng người. Tôi cũng xin Thầy chữa bệnh cho ông bà, các bác… trong gia tiên vì tôi được biết đa số mọi người trước khi về với tổ tiên đều có bệnh.
Thầy dạy chúng tôi: Người con hiếu thảo với ông bà cha mẹ phải là người sống thật tốt. Sống thật tốt với gia đình mình, xã hội mình, yêu nhân dân, yêu Tổ quốc mình.
Những lời dạy của Thầy thật súc tích, dễ hiểu, càng nghe càng thấm. Ghi tạc lời dạy của Thầy, chúng tôi đang cố gắng để làm người tốt, để xứng đáng là học trò của Thầy, xứng đáng với lòng tin của các cụ bề trên và hơn hết là xứng đáng với công ơn độ trì dạy dỗ của gia tiên tiền tổ nhà mình.
Một lần nữa, chúng con xin tạ ơn Thầy đã đem lại những điều tốt lành cho gia tiên tiền tổ của chúng con.Thiền tông Yên Tử truyền lan khắp
Chính phái Trúc Lâm trụ đất trời.
-
20 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới trungthanh
bần tăng (11-10-2017),haixuyentb (22-10-2017),Hạnh An (12-10-2017),hoatuyet (11-10-2017),lê chí công (15-10-2017),Lobbyvietnam (11-10-2017),manhtuongngo (18-10-2017),Minh Toàn (11-10-2017),Nganpham (12-10-2017),nganuoc (13-10-2017),nguyenbinh82cm (11-10-2017),NguyetQuangTu (19-10-2017),Thanh Quang (16-10-2017),thanhvinh (11-10-2017),theoThầy (12-10-2017),Thien Nghia (11-10-2017),TuMinh (13-10-2017),Vidieu (14-10-2017),youme (11-10-2017)
-
17-09-2017, 21:00 #4Hạ Vi Guest
Đến hẹn lại lên, chúng tôi những học trò và những người yêu thích môn KCTL lại tụ tập nhau về Côn Sơn để dự Lễ Báo Ân do Thầy NQT tổ chức.
Buổi lễ Báo Ân luôn để lại trong chúng tôi những cảm giác thật xúc động không thể nào quên. Được may mắn tham dự từ năm đầu tiên Thầy tổ chức, mỗi năm luôn để lại trong tôi cảm xúc khác nhau. Tôi đều ghi lại dòng cảm xúc của mình. Tôi chưa đọc lại vì vẫn có thể nhớ. Chắc phải cho đến khi nào không thể nhớ được tôi sẽ đọc lại bài viết của mình qua từng năm. Nhưng tôi có cảm nhận rằng việc giao lưu với các cụ hàng năm như thế này là một trong những mốc thời gian đánh giá quá trình tu luyện của chúng tôi.
Buổi lễ của Thầy không chỉ mang lại cho những người đang sống ở thế giới trần tục này giá trị lớn lao mà còn đối với cả những người đã khuất nữa. Sự kiện này diễn ra hàng năm khiến tôi nghĩ tới câu chuyện tình cổ tích cảm động về ngày Ông Ngâu Bà Ngâu. Chúng tôi đã có một ngày đặc biệt trong năm như thế đấy. Một ngày mà hôm ấy nước mắt chúng tôi không thể không rơi. Niềm khát khao mong mỏi được giao lưu gặp gỡ giữa hai thế giới được Thầy NQT thực hiện rất thực giống như trong câu chuyện cổ tích trên.
Những thông tin từ diễn đàn đã được các cụ nhận biết.Do đó, các cụ đã về Côn Sơn từ hôm trước mà không cần chúng tôi phải thắp hương mời như mọi năm. Thú thực, khi nghe được thông tin này từ Thầy thông báo, tôi khá sốc, ngỡ ngàng … vì kế hoạch ban đầu của tôi là có thể sẽ không đi. Khi thắp hương ở nhà tôi không cảm thấy gì và để cẩn thận tôi phải khấn mời các đến tận 2 lần, nhưng cảm giác vẫn trơ trơ. Tôi khá băn khoăn không hiểu tại sao…..Trước đó đêm trước tôi tự dưng mất ngủ và hôm sau thì cảm giác nặng trong người. Tôi nghĩ có lẽ chắc các cụ đã về nhà để cùng được đi Côn Sơn. Mọi chuyện đã được làm sáng tỏ, chúng tôi ồ lên khi Thầy thông báo rằng các cụ đã tụ tập ở NNLĐ rất đông từ hôm trước. Nghe xong chúng tôi đều cảm thấy lâng lâng sung sướng.
Cảm giác hân hoan mong chờ được gặp gia tiên tiền tổ ở mỗi gia đình không chỉ dành cho những người đang sống trong thế giới thực này, mà đối với gia tiên của mỗi gia đình, các cụ còn mong được gặp con cháu hơn rất nhiều và đi còn đông gấp vạn lần chúng tôi. Nghĩ đến đây, tôi thấy xót xa cho các cụ nhà tôi: vì chỉ có mỗi mình tôi, đại diện cho những người sống trong thế giới này là gặp được, còn những người khác trong dòng họ chắc mỗi người cũng có cách Báo Ân khác nhau nhưng nếu so sánh thì ….thôi thì một người đi tu cả họ được nhờ, tôi đành an ủi mình và các cụ như vậy.
Thầy vẫn luôn luôn chu đáo như mọi năm, nhưng năm nay, Thầy còn cần thận chu đáo hơn nữa. Để đảm bảo rằng buổi giao lưu diễn ra đầy đủ và ấm cúng, không thể thiếu, không thể quên một chi tiết nhỏ nhặt nào trong buổi giao lưu. Thầy đã lên chương trình giao lưu từng bước rất cụ thể:
Tặng quà cho các cụ: món quà tặng đặc biệt nhất được làm bằng năng lượng của mỗi người và Thầy còn tiếp sức cho chúng tôi bằng việc chuẩn bị 1 kho chứa quà thật lớn và không thiếu thứ gì cả cho mọi người chọn để biếu các cụ.
Mời cơm các cụ: Thầy thiết đãi các cụ một bữa cơm thân mật và vía của chúng tôi được rót rượi mời cơm các cụ, một bữa ăn ấm gia đình ấm cúng được cảm nhận bằng những cảm xúc, những giọt nước mắt.
Chữa bệnh cho các cụ: Năm nay chúng tôi được theo Thầy chữa bệnh cho các vong dòng họ. Những năm đầu tiên Thầy đã tổ chức việc này rất chu đáo. Theo thời gian, mỗi gia đình lại có thêm người mất trong dòng họ. Dòng họ gia đình tôi cũng vậy. Tôi tâm niệm được chữa bệnh cho cậu và bác vừa mới mất trong vòng 2 năm nay.
Sau buổi giao lưu, mọi người chia sẻ cảm xúc khi giao lưu với các cụ nhà mình. Viết đến đây, tôi chợt nghĩ: nếu có thể, Thầy sẽ cho phép được chính các cụ phát biểu cảm nghĩ để cùng giao lưu với chúng tôi và cũng để có cơ hội được cám ơn Thầy trực tiếp.
Chứng kiến cảnh Thầy hướng dẫn mọi người giao lưu với gia tiên tiền tổ của mỗi gia đình, lần đầu tiên tôi thấy Mẹ Thầy - Bà Chúa Sao Sa lên tiếng vì bản thân cụ cũng mong muốn được Thầy tặng quà như bao mọi người khác. Giọng Thầy xúc động khi kể lại khiến chúng tôi lặng người. Những việc làm của Thầy có giá trị nhân văn to lớn không chỉ khiến mọi vạn vật chúng sinh cảm động vui sướng mà ngay cả tới những người tu hành cao cấp cũng mong muốn một điều giản dị như vậy.
Năm nay, tôi chuẩn bị khá chu đáo cho tiết mục tặng quà vì đã có kinh nghiệm qua các năm khác không còn bối rối vì không biết nghĩ gì và chọn gì nữa. Cảm xúc thật xúc động nghẹn ngào khi buổi lễ bắt đầu. Tôi cúi chào các cụ trong dòng họ. Theo sự hướng dẫn của Thầy, tôi tâm niệm làm quà tặng bà nội, ông nội ….và những người khác. Cố gắng không xót quà một ai nên tôi tâm niệm tặng mỗi người 1 bộ quần áo bằng năng lượng của mình. Không biết tôi có đủ năng lượng làm không nhưng nước mắt cứ rơi rơi mãi, nghĩ đến ai nghĩ đến món quà nào được tặng tôi đều xúc động thổn thức trong tim. Vì biết kho quà của Thầy không có giới hạn nên tôi tâm niệm xin thật nhiều thứ cho tất các cả các cụ….không thiếu thứ gì trong cuộc sống ở thế giới bên kia. Tôi thấy mình bật khóc thổn thức nhiều hơn nhưng lại cười thật tươi, vui mừng hớn hở….cứ thế cứ thế mãi, bàn tay giơ ra như thể nắm lấy tay của mọi người….. Tôi cũng tâm niệm xin chữa bệnh cho các cụ. Thầy có nhắc là nếu ai thấy mệt thì quay về, tôi không thấy mệt nên xin được ở lại chữa bệnh tiếp. Tôi nhớ khoảnh khắc vừa cười vừa khóc ấy. Cảm giác này khác hẳn mọi năm. Khi Thầy hô nếu ai có lỗi với các cụ thì hãy tự cúi đầu xin lỗi. Trong thâm tâm tôi sẵn sàng muốn cúi đầu xin lỗi các cụ vì có nhiều chuyện tôi làm chưa thể tốt nhưng mà lưng và đầu của tôi thì vẫn thẳng ….tôi nghĩ mình không mắc lỗi gì cả và nếu còn có lỗi các cụ đã tha thứ…..Cảm giác lúc đó tôi thấy mình vui lắm, tôi như báo cáo việc làm của mình 1 năm qua với các cụ và được các cụ khen ngợi…….ôi giá như mà nhìn thấy các cụ nhà mình, tôi ao ước……..thế rồi Thầy gọi về trong tim tôi lúc đấy như muốn nói; Thầy ơi, con chưa muốn về….! Tim tôi lặng đi như ai đó bóp chặt vào tim, tôi lại khóc sâu thổn thức trong tim: “Con phải về rồi, tạm biệt các cụ, sang năm con sẽ thuyết phục gia đình có người đi gặp các cụ nhé, sẽ không chỉ có mình con đâu!”. Tôi tâm niệm như vậy! Phải mất thời gian rất lâu tôi mới có thể trở lại bình thường, trong khi mọi người giao lưu chia sẻ cảm xúc, tôi chỉ có thể ngồi, lắng nghe như người vô hồn. Cảm xúc còn lắng đọng trong tôi rất lâu sau đó. Cho đến lúc xem lại video buổi lễ, tôi vẫn thấy trong tim mình nhoi nhói, nghẹn nghẹn.
Qua chia sẻ cảm nhận của một người mẹ đồng môn sau buổi lễ, khi cô nghẹn ngào nói với chúng tôi cảm điều mà cô nhận được thông tin từ mẹ đẻ “ Mẹ mãn nguyện lắm rồi, mẹ không cần gì cả, mẹ chỉ cần tấm lòng của các con các cháu là đủ!”. Đôi khi tôi cũng có thắc mắc về việc: đối với 1 số người không được thờ cúng đầy đủ thì họ sẽ như thế nào. Tôi nhận được lời giải thích từ Thầy rằng: Việc đó giống như kiểu nếu bố mẹ đau ốm nằm trên giường bệnh mà thấy con cháu đi qua không hỏi thăm thì các cụ tủi thân thôi. Bằng trải nghiệm thực tế của bản thân trong mấy năm vừa qua, tôi thực sự thấm thía điều mà Thầy luôn luôn nói với chúng tôi: Các cụ không cần gì cả, chỉ cần con cháu một tấm lòng!
Hãy sống tốt và hiếu thảo! Đó là thông điệp được truyền tải từ lâu, lời dặn dò ngàn xưa của các cụ dành cho con cháu. Thông điệp đơn giản và dễ hiểu như vậy nhưng để thực hiện thì không đơn giản chút nào.
Thay mặt dòng họ gia đình con, con chỉ biết nói lời cảm ơn Thầy. Mỗi một mùa Vu Lan qua đi con lại cảm thấy mình lớn hơn một chút, như được tiếp thêm sức trên con đường tu luyện của mình!Lần sửa cuối bởi Hạ Vi, ngày 19-09-2017 lúc 08:20.
-
30 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới Hạ Vi
anbich (30-09-2017),bần tăng (19-09-2017),Diệu Hồng (24-09-2017),haixuyentb (23-09-2017),hoanlinh (01-10-2017),hoatuyet (03-10-2017),honglien (19-09-2017),Hương Nhu (19-09-2017),manhtuongngo (18-10-2017),nangbanmai (19-09-2017),Nganpham (20-09-2017),nganuoc (19-09-2017),NguyetQuangTu (19-10-2017),phan thanh mai (21-09-2017),Phương Nam (24-09-2017),tamminh (19-09-2017),Thanh Bình (26-09-2017),Thanh Quang (19-09-2017),THANHTINH (03-10-2017),thanhvinh (02-10-2017),theoThầy (19-09-2017),Thien Nghia (19-09-2017),Thutrang (19-09-2017),trungthanh (18-09-2017),Vidieu (20-09-2017),youme (19-09-2017),Đại Minh (22-09-2017)

Trả lời kèm Trích dẫn


