Kết quả 1 đến 4 của 4
Threaded View
-
01-01-2013, 13:37 #4truclam2211 Guest
Vẫn biết đây là lá thư gửi cho Thầy, nhưng chị cho phép em được tâm sự cùng chị vài điều: Em không biết rõ những khó khăn chị gặp phải là gì, nhưng em cũng hình dung ra, đó là những áp lực, căng thẳng trong cuộc sống, công việc, và cả những tai tiếng, thị phi, những hiểu lầm từ những người xung quanh và cảm giác đơn độc của bản thân khi bị hiểu lầm!
Chị ạ, cuộc sống, nếu đã tin vào Phật thì chỉ cần nói với Phật rằng mình đang làm đúng với lương tâm mình, như thế là mọi điều đều qua hết! Nếu vì miếng cơm manh áo có trót làm điều gì sai trái thì hãy thành tâm nhận lỗi và tìm mọi cách khắc phục mọi sai lầm. Và chấp nhận ngay cả khi sai lầm phải trả giá. Còn lại, với những gì người khác không hiểu mình, những điều tiếng thị phi ong ve mai mỉa, thì em cho rằng, mình càng suy nghĩ về nó, tức là càng làm cho nó có cơ hội để hành hạ mình, nên cách đơn giản và tốt đẹp nhất là mình cho qua. Khi mình cho qua được rồi thì mình nhìn lại sẽ thấy tất cả nhẹ như 1 đám mây, mà đám mây nào chả đến lúc thành mưa, rồi sẽ qua hết, mỗi ngày đều mới, quan trọng là bản thân mình đã mới hay chưa!
Em nói được với chị những điều như vậy cũng là để tự nhắc nhở bản thân mình. Bởi lẽ, chị biết ko, em vốn là người cực kì nóng nảy. Em có 1 tuổi thơ cực kì bất hạnh, hoàn cảnh của em chẳng giống ai trên đời
nên em thường có những biểu hiện tiêu cực, ủ rũ và nóng nảy. Nhưng rồi, em nhận ra rằng tại sao mình cứ để cho những kí ức cũ hành hạ mình? Rõ ràng là mình đang nuôi dưỡng nó bằng cái tâm vẩn đục của mình. Em lại được biết đến Thầy, em tập TKKT, em thờ Phật Bà Quan Âm trong nhà, trên bàn thờ tổ tiên, rồi em chọn 1 công việc mà mình yêu thích, với tâm niệm chỉ cần làm việc thiện, không quan trọng thị phi... Cứ thế, em thấy mình đã khác hoàn toàn. Em không còn chê trách cuộc đời nữa. Những điều trước đây khiến em phát điên thì bây giờ chỉ khiến em cười khẩy và cho qua đơn giản. Thậm chí chính những kẻ thù cũ của em, những kẻ em đã nghĩ rằng đến chết mình cũng phải thù hận chúng, thì cho đến bây giờ, em có thể ngồi trước họ, đàng hoàng, đơn giản. Dù không hề yêu thương được họ nhưng chắc chắn là em không muốn cãi cọ, gây gổ, hay hiềm khích nữa. Thế là cũng xong thôi. Ai lo việc người ấy. Những cái em vốn tranh giành, giờ em buông bỏ. Những thứ em tưởng có thể chết vì mất đi, giờ em buông tay cho nó trôi đi mà lại thấy mình sống đàng hoàng hơn. Thế thì mới hiểu, ở đời, vật chất, danh vị, chẳng có gì quan trọng, chỉ có gia đình, những người thân yêu, những công việc chính đáng của mình là quan trọng thôi. Thêm nữa là em ko còn sợ cảm giác phải sống 1 mình nữa. Trước đây, vì đơn độc, em hay có thói quen sở hữu, chỉ cần chồng về muộn là em khó chịu, chỉ cần có phụ nữ nhắn tin cho chồng là em tìm cách "cảnh cáo", "dằn mặt" họ. Giờ thì chồng em đi công tác ở xa, 1 tuần chỉ về được 1 lần, em vẫn yên tâm và vui vẻ ở chăm sóc con gái, không hề buồn chán hay lo sợ phải ở nhà 1 mình như trước nữa. Cũng không còn ghen tuông. Em hiểu được rằng càng gây áp lực cho chồng thì càng đẩy anh ấy ra xa. Còn lại, khi em đã làm những gì tốt nhất có thể mà anh ấy vẫn đi theo người khác thì em cũng sẽ mỉm cười, phẩy tay, cho qua, chả cố chấp làm gì. Có thể cũng rất buồn nhưng không vì nỗi buồn ấy mà em dằn vặt bản thân hay dằn vặt chồng em. Vì cuộc sống, thanh thản được mới khó, mua dây buộc mình cho đau đớn thêm làm gì.
Em chưa thể trở thành 1 người hoàn hảo, nhưng so với em của những ngày trước đây, thì em đã là 1 con người mới. Không gì là không thể buông bỏ. Và mỗi sáng, khi chắp tay trước bàn thờ Phật, em đều cầu xin Phật bà cho mình sức khoẻ cũng như sự bình an, để em vượt qua tất cả mọi đớn đau và chèo chống gia đình bé nhỏ của mình vượt qua những thác ghềnh, xa cách. Thật sự là em chỉ cầu xin sức khoẻ và mong có được sự bình an chứ em không hề cầu xin tiền bạc hay những sự may mắn từ trên trời rơi xuống.
Chị hãy bình tâm lại và tập TKKT đều đặn! Khi mình đã bình tâm, và có sức khoẻ tốt, mình sẽ yêu thương bản thân, sẽ không còn mong muốn sở hữu nữa, không cần sở hữu cả về tiền bạc cũng như sự nịnh nọt, bao bọc từ phía người khác nữa. Mình chỉ cần được cho những yêu thương chân thành, và như thế là mình cũng nhận lại được biết bao nhiêu là yêu thương. Em thấy rằng, em may mắn và hạnh phúc biết bao nhiêu khi được biết Thầy, và được tập TKKT cùng các bài tập khác. Bởi lẽ, sống được với MÌNH là khó nhất. Chỉ những người không biết sống với MÌNH thì mới luôn trói buộc và ghen ghét với người khác. Chính Thầy và những bài tập của Thầy đã dạy em phải biết sống với MÌNH! Và em đã làm tương đối tốt!
Chúc chị thành công!
-
11 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới truclam2211
Hua Toan (01-01-2013),july (08-02-2013),nghiad99 (02-01-2013),Nhất Tâm (02-01-2013),tamminh (02-01-2013),Tieutrucxinh (02-01-2013),tranhung266 (01-01-2013),TuTam (05-01-2013),xuangiang14 (01-01-2013)

Trả lời kèm Trích dẫn