Kết quả 1 đến 2 của 2

Hybrid View

  1. #1
    Ngày tham gia
    Aug 2010
    Đang ở
    Cầu Giấy, Hà Nội
    Bài viết
    406
    Cảm ơn!
    4,549
    Thanked 8,265 Times in 373 Posts

    Mặc định

    Chào bạn Lungnhi! Nhìn những “giác ngộ” của bạn từ những trải nghiệm của bạn trong thực tế, thật tuyệt làm sao! Nhiều người nghe qua thì tặc lưỡi “chuyện nhỏ” chẳng có gì đáng bận tâm và cuộc đời lại cứ trôi và rồi những nỗi buồn, những khổ đau mà ta tự vẽ ra lại dễ dàng lặp lại. Nhưng với tôi đó là “chuyện lớn” nếu thấu hiểu một chuyện thì những việc tương tự mình cũng dễ dàng nhận ra để mà bớt khổ.

    Diễn dịch ra thì như thế này: Mỗi người chúng ta, sinh ra và sống... đều mang theo một cái bóng mà ít khi nhìn thấy – đó là cái tôi. Nó hiện hình rõ hơn trong suy nghĩ, cảm xúc, hành động. Và tự nó tô vẽ, trang điểm cho rằng nó là cái cần phải bảo vệ, phải vun đắp, phải khẳng định, trong từng lời nói, từng ánh nhìn, từng hành động, từng hơn thua...

    Nhưng rồi, cũng chính từ đó mà khổ đau sinh ra. Khi ai đó chê bai, nó khổ vì nó cho rằng bị tổn thương. Khi người khác không công nhận, nó khổ vì nó không cho rằng được tôn vinh, nể trọng. Khi bị hiểu lầm, xúc phạm, nó đau đớn vì nó cho rằng bị xem thường, kinh rẻ. Khi mất một vị trí, một vai trò, nó thấy tổn thương, mất mát vì nó cho rằng không còn chỗ đứng, không còn được coi trọng.

    Tất cả những phản ứng này đều là những phản ứng bình thường của tâm thức. Nó được lập trình và xuất phát từ gốc dễ di truyền của loài người-một động vật cao cấp- hệ gen ADN. Vì sự cạnh tranh sinh tồn…, rồi qua muôn ngàn tạo tác, để cuối cùng hình thành ra sự bám chấp sâu dày vào hình ảnh “tôi là ai” như loài người phải trải qua như bây giờ.

    Ai tỉnh táo sớm thì bớt khổ. Tỉnh táo sớm để mà nhận ra rằng ta khổ không phải vì thế giới khắc nghiệt, mà vì ta không muốn hình ảnh của bản thân bị sứt mẻ. Cái tôi lúc ấy như một hình nôm tự nó dựng lên trong tâm thức – mong manh, giả tạo nhưng lại được nâng niu, cưng chiều, tô vẽ, đủ những màu mè, diêm dúa… và giữ gìn như báu vật. Và rồi, mỗi lần đời quăng quật – hình nộm lại bong tróc, sứt mẻ, phai màu, rách tả tơi. Cứ thế, đau khổ nối tiếp nhau không dứt.

    Nhưng nếu trong một khoảnh khắc nào đó khi nhân duyên đã hội tủ đủ, xẹt qua như ánh chớp giữa bầu trời, ta sẽ nhận ra: Hóa ra cái tôi-hình nộm tô vẽ kia chỉ là thứ bên vỏ ngoài của tâm thức. Có một cái đang quan sát phía sau, đó mới là chân ngã-cái tôi thật. Nó thường hằng, bất biến mặc cho hình nộm kia có nhập vai trong một vở tuồng nào đó!!!

    Bắt đầu từ đây, hành trình buông cái tôi cũng là hành trình giải thoát khỏi khổ đau. Buông bỏ ở đây không phải là từ bỏ bản thân, mà là buông sự bám chấp, sự đồng hóa sai lầm giữa "tôi thật" và cái tôi giả đang tham gia vào những vở diễn nhất thời. Khi cái tôi nhẹ bớt, đời cũng nhẹ theo.

    Phần thực hành đặc biệt dành cho người có duyên và đủ duyên:
    Nằm thư giãn, mở mắt nhìn ở khung rộng, cảm nhận hơi thở, cảm nhận mạch đập trong cơ thể. Rồi xong, hãy để ý “nếu đầu óc không suy nghĩ gì, thì ta còn lại cái gì?”. Thời gian thực hành không được quá 5 phút/lần.
    Đường Lương Tri Tâm Huệ đã mở ra
    Đem ánh sáng an vui đến mọi nhà

  2. 14 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới PhongThuyGia

    bần tăng (06-08-2025),Diệu Hồng (19-08-2025),Hạnh An (10-08-2025),Hieuhoc (13-08-2025),lê chí công (12-08-2025),Lungnhi (13-08-2025),tamminh (12-08-2025),tam_thuc (11-08-2025),Thanh Quang (25-08-2025),THANHTINH (13-08-2025),TuMinh (13-08-2025),Xuanloc (27-08-2025),youme (09-08-2025),ĐoHoa (30-08-2025)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •