Chẳng hiểu sao khi đọc bài viết của chị, em lại thấy một cảm xúc gì đó rất khó tả. Có lẽ khi đọc bài viết em cảm thấy năng lượng của chị truyền qua bài viết này một sự đồng cảm rất lớn, lồng ngực em cảm thấy sự căng tức khó chịu rồi dịu nhẹ dần khi đọc đến đoạn kết. Một bài viết đầy cảm xúc. Cảm ơn chị Phuonganhhp!




