Kết quả 1 đến 10 của 16

Hybrid View

  1. #1
    Ngày tham gia
    Dec 2011
    Bài viết
    468
    Cảm ơn!
    5,017
    Thanked 11,503 Times in 469 Posts

    Mặc định

    Đây là câu chuyện tôi ghi lại theo lời kể của mẹ tôi, bởi gần đây tay của bà run, mắt kém hơn nên việc đánh máy tính với bà khá khó khăn.

    Câu chuyện chiếc vòng

    Mỗi năm đến ngày rằm tháng 7, thì bà lại háo hức hỏi về chương trình Báo ân gia tiên của Thầy tổ chức. Bà đã tham gia được 5 buổi lễ gần đây, lần nào cũng đem đến cho bà nhiều câu chuyện, nhiều hình ảnh, nhiều cảm xúc, cũng là lần trong năm duy nhất được chứng kiến và cảm nhận giây phút giao tiếp với những người thân yêu đã khuất.

    Nếu lần trước mẹ tôi day dứt về cậu em ruột là thương binh nhất định không đồng ý để mẹ nhờ Thầy chữa chân vì tri ân với người đồng đội đã mất khi bảo vệ mình thì lần này, mẹ tôi lại day dứt về món quà tự tay làm cho bà ngoại.

    Khi Thầy hô hãy dùng năng lượng của bản thân để làm những món quà cho người thân thì bà nghĩ ngay đến 1 chuỗi vòng đeo cổ. Thời bà ngoại tôi còn sống bà rất thích có 1 chiếc vòng. Thế là mẹ tôi tập trung tư tưởng, tình yêu thương và tất cả tâm sức để làm 1 chuỗi vòng. Mẹ nói thấy tay mẹ cứ đưa lên đưa xuống xâu vòng miệt mài. Tuy nhiên đến hạt cuối cùng thì tự dưng mẹ không làm được nữa, người cứ “đơ ra’ con ạ, giống như mình hết nguyên liệu để làm vậy. Đúng lúc đó thì Thầy hô hết thời gian, chuẩn bị vào kho thế là mẹ càng cuống, càng không biết làm tiếp như thế nào. Mẹ cũng đi vào kho Thầy, xin Thầy để biếu mỗi cụ 1 bộ áo dài để các cụ đi lễ chùa.

    Lần này, mẹ cũng gặp khá nhiều người. Có điều thấy khác năm ngoái. Lần này hình ảnh ông bà ngoại mờ nhạt hơn, không rõ ràng như lần trước. Rồi cứ thấy vui buồn lẫn lộn, lúc khóc, lúc cười bâng khuâng khó tả.

    Mẹ tôi về cứ băn khoăn không biết chuỗi hạt mẹ xâu thiếu 1 hạt vậy có đưa được cho bà không, và tại sao những hình ảnh hiện lên lại mờ nhạt như thế. Cứ băn khoăn mãi không dừng được.

    Tôi cũng có động viên mẹ, chuỗi vòng dù thiếu 1 hạt nhưng là cả tấm lòng của mẹ với bà ngoại, chắc bà ngoại sẽ rất vui khi được đeo nó. Còn hình ảnh ông bà có thể mờ, có thể rõ nhưng mẹ đã được gặp ông bà vậy là vui lắm rồi ạ.

    Tôi cũng xin kể 1 câu chuyện khác nho nhỏ, không biết có liên quan đến chuỗi vòng của mẹ mình không, tuy nhiên mình vẫn muốn chia sẻ với gia đình KCTL.

    Số là lần này, gia đình tôi cũng cho con trai út tham gia lễ Báo ân, cháu cũng ngồi thiền cùng cả đoàn. Khi tôi hỏi con tâm niệm làm món quà gì cho gia tiên thì cháu nói: Con nghĩ đến 1 viên đá giống như của Thầy, viên đá gỗ hóa thạch để chữa bệnh. Vì những người đã mất đa số đều bị bệnh nên con muốn xin được làm 1 viên nhỏ như thế tặng gia tiên để chữa bệnh cho mọi người. Con không biết có làm được không, nhưng vì Thầy nói sẽ giúp, cứ cố gắng làm bằng tất cả tình yêu thương là được nên con cũng cố. Nghe con nói, lần đầu tiên tôi cảm thấy con mình đã trưởng thành thật sự, tôi thấy mắt cay cay và vui lắm lắm.

    Lúc về nhà, chắp nối 2 câu chuyện của mẹ tôi và con tôi, tôi thầm nghĩ không hiểu chuỗi vòng thiếu 1 hạt và hạt vòng gỗ hóa thạch ấy có liên quan đến nhau hay không? Và liệu là mẹ tôi và con tôi có làm được điều mà họ mong muốn?

    Dù có thể nào thì tôi cũng rất tin, với sự giúp đỡ của Thầy, mọi tấm lòng hiếu thảo đều sẽ được giúp đỡ tối đa để trở thành hiện thực. Theo Thầy nhiều năm nay, tôi luôn tin vào điều ấy.

    Con xin cảm ơn Thầy đã tổ chức 1 buổi lễ vô cùng ý nghĩa, để cho chúng con có cơ hội được báo ân với gia tiên dòng họ của mình. Con tin rằng những dòng họ của đại gia đình nhà con đã có một ngày tràn ngập cảm xúc và yêu thương.

    /
    Đời thay đổi khi ta thay đổi

  2. 40 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới Hoasentrang

    anbich (05-09-2017),bần tăng (06-09-2017),dangthanhha (14-09-2017),Dungnph (07-06-2021),haixuyentb (05-09-2017),Hạnh An (05-09-2017),hoanlinh (05-09-2017),hoatuyet (13-09-2017),hocdao (08-09-2017),honglien (06-09-2017),Hương Nhu (06-09-2017),kimchi (06-09-2017),Lê Minh (07-09-2017),manhcao277 (06-09-2017),Mộc Lan (12-09-2017),Nam Thảo Chi (06-09-2017),nangbanmai (12-09-2017),Nganpham (10-09-2017),nganuoc (11-09-2017),NguyetQuangTu (06-09-2017),phan thanh mai (05-09-2017),Phương Nam (12-09-2017),tamminh (05-09-2017),tanrau (05-09-2017),THANHTINH (06-09-2017),thanhvinh (06-09-2017),theoThầy (06-09-2017),Thien Nghia (05-09-2017),Tieutrucxinh (07-09-2017),Trần Kim Cương (05-09-2017),trungthanh (05-09-2017),tuluyenthantam (07-09-2017),TuMinh (06-09-2017),Vidieu (05-09-2017),xuangiang14 (06-09-2017),youme (05-09-2017),Đại Minh (08-09-2017)

  3. #2
    Ngày tham gia
    Oct 2014
    Đang ở
    Hà Nội
    Bài viết
    69
    Cảm ơn!
    5,082
    Thanked 2,068 Times in 69 Posts

    Mặc định

    Năm nay là năm thứ tư tôi được tham dự buổi Lễ Báo Ân do Thầy Nguyệt Quang Tử tổ chức. Mỗi năm tham dự buổi lễ, tôi lại học được nhiều điều và càng thấy mình cần phải sống hiếu thuận hơn với bố, mẹ mình và càng biết ơn ông, bà và gia tiên đã khuất.

    Trước kia, tôi chưa bao giờ tham dự Lễ Báo Ân, bởi đơn giản tôi cũng chỉ nghĩ rằng, việc vào chùa làm lễ là việc của người già, mà mình thì còn trẻ. Hơn nữa, việc phải ngồi cả buổi để làm lễ trong chùa xem ra không hợp với tôi, và tôi cũng chưa thật sự hiểu ý nghĩa của việc báo hiếu tổ tiên là như thế nào. Chỉ biết rằng mỗi lần đến ngày này, mẹ tôi thường vào chùa để các Thầy làm lễ, tụng kinh cả buổi. Tôi không hiểu nên không tin, nhưng cũng không phản đối.

    Chỉ khi có duyên biết đến Thầy, có duyên tập khí công thì tôi mới có dịp được hiểu ý nghĩa trọn vẹn về Lễ Báo Ân. Và Lễ Báo Ân của Thầy cũng tổ chức khác hẳn so với các nơi khác.

    Buổi Lễ Báo Ân đầu tiên tôi được tham dự do Thầy Nguyệt Quang Tử tổ chức tại chùa Linh Quang Tự, Hoài Đức, Hà Nội. Buổi lễ đó khiến tôi rất háo hức, tò mò, chú ý, theo dõi, tìm hiểu và làm theo sự hướng dẫn và chỉ bảo của Thầy.

    Tại buổi lễ đầu tiên này, sau khi nghe Thầy ân cần giải thích lý do có buổi lễ, trình tự của buổi lễ, tôi đã hiểu được mục đích, ý nghĩa và lý do tại sao lại có buổi Lễ Báo Ân. Tôi đã nhận thức rằng không phải cứ cúng mâm cao, cỗ đầy, đốt nhiều vàng mã biếu các cụ gia tiên nhà mình hoặc tham gia các lễ do các thầy tổ chức hoành tráng mới là có hiếu với gia tiên. Mà việc báo hiếu với gia tiên thật đơn giản ở chỗ, trong cuộc sống hàng ngày, mình phải là một người con tốt, có hiếu với cha mẹ mình, người thân lớn tuổi trong gia đình mình, yêu thương mọi người, làm tốt từ những việc nhỏ nhất một cách cẩn thận, chu đáo và có trách nhiệm, chấp hành luật pháp, nội quy, quy định nơi ở, nơi làm việc.




    Buổi Lễ Báo Ân năm nay đối với tôi thật đặc biệt. Vậy là đã được bốn năm kể từ buổi Lễ Báo Ân năm ấy. Những giọt nước mắt hạnh phúc của những người tham dự buổi lễ đã thực sự làm tôi xúc động.

    Người học trò già đã theo Thầy học trong nhiều kiếp trước, trong kiếp này đã theo Thầy được 10 năm. Người học trò ấy đang khóc vì xúc động. Ông vừa bị mắc bệnh ung thư trực tràng và được Thầy chữa khỏi. Các cụ tổ tiên hôm nay đã về và chỉ nói với ông một điều: “Chúng ta không xin gì ở con. Chúng ta không cần gì ở con. Thế này là quý lắm rồi. Thế này là mừng lắm rồi. Đây là quà tặng của chúng ta. Anh phải cảm ơn Thầy”. Đối với các cụ, sự sống của ông chính là món quà lớn nhất.

    Bất chợt tôi nghĩ đến ông bà tổ tiên nhà mình. Chắc ông bà tổ tiên nhà tôi cũng thế. Mừng lắm, vui lắm, bởi cũng giống như ông, tôi đã được Thầy chữa khỏi trọng bệnh bốn năm về trước. Bao năm nay, ông bà tổ tiên đã phù hộ độ trì cho tôi, dẫn dắt tôi để tôi tìm được Thầy, được Thầy chữa bệnh. Đó là phúc lớn. Chúng con xin tạ ơn Thầy!


    Đến hôm nay vẫn được tham dự Lễ Báo Ân, tôi thấy mình đang được hưởng phúc đức to lớn của các cụ để lại và tôi thấy mình lại càng phải sống có trách nhiệm hơn đối với gia đình, nhất là khi bố mẹ mình còn sống.

    Thầy đã cho chúng tôi một chân lý đơn giản nhất: Chúng ta tổ chức Lễ Báo Ân để báo hiếu với ông bà tổ tiên, bởi không có ông bà tổ tiên thì không có mình. Và chúng ta làm điều này xuất phát từ tấm lòng nên có tác động rất lớn đến thế giới tâm linh. Vào dịp này, với những người con hiếu thảo coi đây là một ngày hội để thể hiện lòng biết ơn của mình tới ông bà tổ tiên thì ở thế giới bên kia, các cụ cũng coi đây là một ngày hội để chứng kiến tấm lòng thành của con cháu.

    Cảm tạ ông bà tổ tiên, năm nay khi được Thầy cho phép vào kho chọn quà cho các cụ. Tôi đã tâm niệm xin biếu ông bà gia tiên tiền tổ những đồ dùng mà các cụ khi còn sống vẫn sử dụng như cối xay trầu, ruột tượng, dao xây, thước xây, gậy chống, quần áo, mũ… và xin Thầy các tư liệu sản xuất phù hợp với từng người. Tôi cũng xin Thầy chữa bệnh cho ông bà, các bác… trong gia tiên vì tôi được biết đa số mọi người trước khi về với tổ tiên đều có bệnh.

    Thầy dạy chúng tôi: Người con hiếu thảo với ông bà cha mẹ phải là người sống thật tốt. Sống thật tốt với gia đình mình, xã hội mình, yêu nhân dân, yêu Tổ quốc mình.

    Những lời dạy của Thầy thật súc tích, dễ hiểu, càng nghe càng thấm. Ghi tạc lời dạy của Thầy, chúng tôi đang cố gắng để làm người tốt, để xứng đáng là học trò của Thầy, xứng đáng với lòng tin của các cụ bề trên và hơn hết là xứng đáng với công ơn độ trì dạy dỗ của gia tiên tiền tổ nhà mình.

    Một lần nữa, chúng con xin tạ ơn Thầy đã đem lại những điều tốt lành cho gia tiên tiền tổ của chúng con.
    Thiền tông Yên Tử truyền lan khắp
    Chính phái Trúc Lâm trụ đất trời.

  4. 20 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới trungthanh

    bần tăng (11-10-2017),haixuyentb (22-10-2017),Hạnh An (12-10-2017),hoatuyet (11-10-2017),lê chí công (15-10-2017),Lobbyvietnam (11-10-2017),manhtuongngo (18-10-2017),Minh Toàn (11-10-2017),Nganpham (12-10-2017),nganuoc (13-10-2017),nguyenbinh82cm (11-10-2017),NguyetQuangTu (19-10-2017),Thanh Quang (16-10-2017),thanhvinh (11-10-2017),theoThầy (12-10-2017),Thien Nghia (11-10-2017),TuMinh (13-10-2017),Vidieu (14-10-2017),youme (11-10-2017)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •