Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 13 của 13

Hybrid View

  1. #1
    Ngày tham gia
    Aug 2013
    Đang ở
    Hà Nội
    Bài viết
    290
    Cảm ơn!
    5,513
    Thanked 6,697 Times in 283 Posts

    Mặc định

    Con xin chào Thầy và gia đình KCTL
    Lễ Báo Ân vừa rồi gia đình chúng con được Thầy giúp đỡ và dành cho những điều kỳ diệu. Âm dương cách trở không phải lúc nào con cháu cũng gặp được ông bà trong dòng họ, trong dịp Lễ Vu Lan năm nay Thầy Nguyệt Quang Tử đã giúp đỡ chúng tôi được gặp gỡ đông đủ ông bà nội ngoại nhà mình, được tỏ lòng thành kính biết ơn tới ông bà cha mẹ, đây quả là một điều hết sức kỳ diệu mà không nơi nào có được.

    Tuy dịp Lễ Báo Ân năm nay tôi có việc riêng nên không tham gia cùng gia đình KCTL nhưng gia đình tôi có bố mẹ xuống tham gia, đây là năm thứ hai gia đình chúng tôi được tham gia lễ báo ân nhưng bố mẹ tôi là năm đầu tiên, không khỏi bồi hồi và xúc động. Cũng như bao người con khác lâu ngày về thăm gia đình, được gặp gỡ các thành viên trong gia đình KCTL bố mẹ tôi rất vui mừng được gặp gỡ, được trò chuyện với tất cả mọi người, mỗi người một nơi tuy xa cách nhưng khi gặp lại nhau thì mọi người quý mến nhau như anh em ruột thịt, trước ngày đi bố mẹ tôi đã cẩn thận thắp hương báo cáo với ông bà để ông bà biết trước ngày lễ báo ân để về dự đông đủ. Sau chuyến đi tôi đã được nghe bố mẹ chia sẻ về chuyến đi, về buổi lễ báo ân và buổi phát công chữa bệnh của Thầy làm cho tôi thật sự xúc động.

    Buổi tối bố mẹ cùng mọi người được Thầy phát công chữa bệnh, bố mẹ tôi cũng cảm nhận được cơ thể nóng ấm lên, nhận được những nguồn năng lượng của Thầy, được Thầy giúp đỡ chữa bệnh. Bố mẹ tôi hằng ngày vẫn tập đều đặn, sức khỏe ổn định tốt lên rất nhiều, từ ngày theo Thầy những bệnh trước kia của bố mẹ tôi gần như không còn nữa, và dần dần những cảm nhận của bố mẹ tôi cũng tốt hơn.

    Trong buổi lễ báo ân, bố mẹ tôi nhận được rất nhiều cảm nhận rất xúc động. Khi Thầy hô “ xuất vía vào không gian riêng để gặp ông bà” thì bố mẹ tôi có rất nhiều cảm nhận rõ rệt. Bố tôi chia sẻ lại: đây là lần đầu tiên mà bố tôi cảm nhận rõ và mạnh đến như vậy, bố tôi cảm nhận thấy rất nhiều tia sáng trùm lên cơ thể, tỏa ra khắp xung quanh rồi chạy lên trên đỉnh đầu bách hội, cơ thể rung lắc mạnh giống như có những nguồn điện chạy trong cơ thể, khu vực bách hội ấn đường xoáy rất mạnh và cảm nhận rất rõ” những cảm nhận này kéo dài khoảng 10-15s, sau đó lại lặp lại lần nữa. Trong lúc đó bố tôi luôn tưởng tượng ra có ông nội (bố đẻ), ông ngọa ( bố vợ) và bà cô về.. ngoài ra còn nhiều người khác lờ mờ nhưng không rõ. Còn mẹ tôi thì cảm nhận thấy rất nhiều người trong gia đình nội ngoại về cảm nhận rất rõ về hình ảnh ông ngoại về, trước khi mất ông ngoại tôi ốm nên mẹ thôi thấy ông ngoại gầy lắm, còn ông nội về thì mặc bộ quần áo y như khi ông còn sống hay mặc, còn bà cô về cầm theo một dải lụa mầu trắng bên trên có thêu hình bông hoa .. ấn đường mẹ tôi xoáy rất mạnh và mẹ tôi nhìn thấy ánh sang tỏa ra nhiều mầu rất đẹp. Khi Thầy hô mọi người chào ông bà để trở về với không gian của mình và ông bà cũng trở về với không gian của vong thì những cảm nhận cũng biến mất. Bố mẹ tôi xúc động lắm, đây là lần đầu tiên trong suốt 3 năm qua bố mẹ tôi có nhiều cảm nhận đến vậy.
    Sau khi giao lưu cùng ông bà, Thầy còn tạo điều kiện cho các vong trong dòng họ lựa chọn các Đạo để theo học, đây thực sự là món quà mà chỉ có Thầy mới có thể làm được, chúng tôi đã từng nghe Thầy nói rằng, những ai theo KCTL không chỉ có sức khỏe tốt, mà nhiều người trong gia đình cũng có sức khỏe tốt, bình an và cả ông bà tổ tiên trong dòng họ cũng sẽ được giúp đỡ nữa. Đúng chỉ có Thầy mới có tình yêu thương bao la và rộng lớn đến vậy.
    Xong buổi lễ bố mẹ tôi chia tay đoàn ra về trong niềm vui và xúc động và cảm ơn Thầy và các cụ bề trên đã tạo điều kiện giúp đỡ được gặp gỡ ông bà để tỏ lòng thành kính biết ơn tới ông bà tổ tiên trong dòng họ.
    Lần sửa cuối bởi manhtuongngo, ngày 28-08-2015 lúc 22:53.
    "Thầy không chỉ chúc riêng con,
    Đã mấy gia đình đông đủ trên non.
    Bố, Mẹ, hai con về nơi ấy
    Đỉnh thiêng Yên Tử dấu vẫn còn."
    --------- Thầy Huệ Tâm ---------

  2. 42 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới manhtuongngo

    Bảo Bảo (28-08-2015),Bảo Tinh (28-08-2015),DIỆU TÂM (03-09-2015),Diệu Hồng (28-08-2015),haixuyentb (28-08-2015),Hạnh An (28-08-2015),HoangSyHiep (28-08-2015),HoangThang (29-08-2015),hoatran (29-08-2015),hoatuyet (28-08-2015),hongvulien (28-08-2015),KIM.H.GIANG (15-09-2015),lê chí công (29-08-2015),Lê Minh (28-08-2015),Liên Như (31-08-2015),manhcao277 (29-08-2015),Minh Toàn (30-08-2015),newebook (29-08-2015),Nganpham (29-08-2015),Ngô Minh Thành (29-08-2015),Nghệ Linh (31-08-2015),nguyendinhtuan (13-09-2015),NguyetQuangTu (04-09-2015),Phương Nam (29-08-2015),tam_thuc (29-08-2015),Thanh Bình (29-08-2015),Thanh Quang (28-08-2015),thanhvinh (01-09-2015),theoThầy (31-08-2015),Thutrang (29-08-2015),tiendung23680 (30-08-2015),trungthanh (04-09-2015),tuluyenthantam (28-08-2015),TuMinh (29-08-2015),Vidieu (29-08-2015),youme (28-08-2015)

  3. #2
    Ngày tham gia
    Jan 2013
    Đang ở
    TP Ninh Bình
    Bài viết
    60
    Cảm ơn!
    4,750
    Thanked 1,448 Times in 60 Posts

    Mặc định

    Con kính chào Thầy và toàn thể Diễn đàn KCTL!Từ khi tham gia Diễn đàn mỗi dịp trong năm Thầy đều tổ chức những sự kiện mang lại cho tôi nhiều sự mong chờ, đầu năm thì mong được tham gia buổi lễ giải hạn, 30/4 là thời gian luyện tập ở Côn Sơn, đến tháng 7 là lễ báo ân,..Tôi tính từng ngày một để đến lễ báo ân. Ở cuộc đởi trần tục này tôi đã được gặp Thầy đã được đi trên con đường chính đạo nên rất mãn nguyện rồi nhưng còn gia tiên tiền tổ ở 2 bên dòng họ bố mẹ tôi thì chẳng biết thế nào, tôi cũng rất muốn các cụ được an vui nơi chín suối và tìm được con đường tu cho phù hợp nên trước khi buổi lễ diễn ra vài ngày tôi đều thắp hương khấn các cụ đi theo mình đến đền bà chúa Sao Sa để con cháu thể hiện lòng biết ơn và được Thầy giúp đỡ.
    Đây là lần thứ 2 tôi tham dự buổi lễ báo ân, quả thật lần nào đối với tôi cũng nhiều bất ngờ. Lần này Thầy đã phát công chữa bệnh cho tất cả mọi người tham gia tại “ngôi nhà riêng của chúng ta”. Lòng tôi trùng xuống vì thương Thầy khi Thầy thông báo sẽ phát công bới lẽ trước đó Thầy rất mệt. Tôi những muốn không nhận nhưng rồi lại nghĩ Thầy đã cho rồi mà không nhận thì thật phụ lòng Thầy. Thế là tôi thả lỏng cơ thể đón nhận tình cảm, tuổi thọ của Thầy (nghe đau lòng quá). Tôi không cảm nhận được nhiều chỉ thấy cơ thể nóng ấm và nhẹ nhõm nhưng tôi vẫn rất vui vì Thầy bảo khi Thầy phát công thì dù trốn vào lồng sắt thì cũng vẫn nhận được, những bệnh nhẹ thì có thể khỏi ngay còn bệnh nặng thì khỏi từ từ. Tôi hy vọng bệnh nặng đầu của tôi sẽ dần khỏi.
    Sáng hôm sau tôi được tham dự một buổi lễ trang nghiêm và khoa học, đây có lẽ là một ngày hội lớn của cả người dương và người âm, tuy vô cùng nhiều người nhiều lứa tuổi nhưng rất trật tự, nghiêm túc. Thầy giới thiệu về nguồn gốc ngày lễ vu lan rằm tháng 7, thay mặt chúng tôi mời tổ tiên về dự buổi lễ, sắp cỗ mời các vong, giải oan chữa bệnh cho các vong, giúp chúng tôi dệt quần áo cho các vong. Nói là chúng tôi báo ân tổ tiên nhưng những việc lớn thì Thầy làm hết rồi chúng tôi chỉ làm những việc nhỏ xíu bằng tấm lòng và năng lượng ít ỏi của mình thôi. Năm nay tôi cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của các vong nhà mình hơn cảm giác xúc động không kìm nổi mạnh mẽ hơn, tôi xúc động vì được gặp lại các cụ trong họ nhà mình và xúc động vì những việc làm đầy ân tình của Thầy, Thầy 1 người đầy quyền năng có thể gọi vong nào vào bất kì lúc nào về gặp nhưng mà Thầy vẫn thay mặt chúng tôi trực tiếp đọc danh sách rất dài để mời tổ tiên các dòng họ về để cho mọi người được làm tròn đạo hiếu. Rồi Thầy hỗ trợ chúng tôi dệt áo tặng các cụ, tác động lên vía của chúng tôi để việc trao đổi thông tin giữa các cụ và chúng tôi được nhanh chóng và đầy đủ hơn, nên dù buổi giao lưu giữa 2 không gian rất ngắn ngủi nhưng chúng tôi đã làm được rất nhiều việc. Tôi tin nhưng thông tin những lời dặn dò của các cụ với con cháu này sẽ được chuyển hóa dần vào trần tục và giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Cuối buổi lễ Thầy cho mở các cửa đạo: đạo Phật, đạo Thánh, đạo Thiên Chúa giáo,.. để cho các vong tự nguyện lựa chọn đường tu cho mình, tuy không biết các cụ nhà mình sẽ chọn đạo nào nhưng tôi tin với sự hướng dẫn của Thầy các cụ sẽ chọn được đường tu phù hợp nếu không thì cũng sống cuộc sống lương thiện.
    Con cám ơn Thầy, cám ơn các vị bề trên, cám ơn các anh chị và các bạn trong không gian và trần tục đã không quản ngại khó khăn tổ chức buổi lễ đầy ý nghĩa này!
    "Kể từ nay con mãi mãi theo Người
    Để được học Từ, Bi, Trí, Huệ"

  4. 32 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới Nganpham

    DIỆU TÂM (03-09-2015),haixuyentb (30-08-2015),Hạnh An (31-08-2015),HoangSyHiep (13-09-2015),hoatran (30-08-2015),hoatuyet (01-09-2015),KIM.H.GIANG (15-09-2015),Lê Minh (03-09-2015),Liên Như (31-08-2015),manhtuongngo (30-08-2015),newebook (02-09-2015),Nghệ Linh (31-08-2015),nguyendinhtuan (13-09-2015),NguyetQuangTu (04-09-2015),Phương Nam (31-08-2015),tam_thuc (01-09-2015),Thanh Quang (31-08-2015),thanhvinh (04-09-2015),theoThầy (31-08-2015),Thutrang (30-08-2015),tiendung23680 (01-09-2015),trungthanh (04-09-2015),tuluyenthantam (31-08-2015),TuMinh (04-09-2015),Vidieu (31-08-2015),youme (31-08-2015)

  5. #3
    Ngày tham gia
    May 2012
    Đang ở
    32 Ngõ 31, Nguyễn Cao, HBT, HN
    Bài viết
    102
    Cảm ơn!
    2,651
    Thanked 1,741 Times in 4,294,967,295 Posts

    Mặc định

    Trước đây có đôi lần tôi cùng bạn bè đến chùa để nghe giảng về đạo làm con mỗi dịp Lễ Vu Lan rồi cùng nhà chùa bày cỗ chay và dọn dẹp. Mỗi lần đó là một lần tôi lại tự vấn bản thân mình đã tốt với cha mẹ, ông bà mình chưa? Mình có làm gì để họ buồn lòng hay không?... rồi cảm thấy có lỗi khi mình còn thiếu sót nhiều quá, còn điều gì đó mà tôi vẫn chưa làm tròn,hồi đó tôi vẫn chưa thể nào nhận ra được…
    Mãi cho đến khi được gặp Thầy tôi mới vỡ ra được nhiều điều về Lễ Vu Lan…

    Năm đầu tiên Thầy tổ chức buổi lễ báo Ân tôi cũng được tham dự, tôi cứ mắt chữ O miệng chữ A nghe Thầy kể về người con hiếu thảo Mục Kiền Liên, nghe thấm từng lời của Thầy, lần đó tôi chỉ biết xin Thầy chữa bệnh cho vong chú tôi bị gãy chân, xin các cụ nhà mình phù hộ cho bà nội, bà ngoại tôi được khỏe mạnh, không biết làm gì hơn nữa.

    Năm thứ 2 thì khác một chút, bà nội tôi mất vì đột quỵ Bà là người tôi thương yêu vô cùng, với bà cũng vậy, tôi là đứa cháu nội bà cưng chiều nhất, bà luôn dành tình thương vô bờ cho tôi, bà lúc nào cũng mong sẽ được chứng kiến ngày tôi đi lấy chồng cho yên bề gia thất. Vậy mà…

    Trong buổi lễ báo ân năm đó tôi đã khóc rất nhiều vì nhớ bà, xúc động vì được Thầy cho xuất vía để được gặp ông bà, họ hàng. Thầy chu đáo mở tiệc mời tất cả các vong của các dòng họ, cho các vong chọn đạo để theo…



    Thầy Nguyệt Quang Tử điều hành buổi lễ (Ảnh: Hanh Thông)

    Năm nay Thầy chọn Đền bà Chúa Sao Sa để tổ chức lễ báo ân, cũng là năm tôi háo hức hơn cả vì tôi có cái để “khoe” với các cụ, với ông bà mình.Trước khi về Côn Sơn tôi đã dặn bố mẹ tôi thắp hương để báo trước với các cụ về buổi lễ long trọng mà Thầy tôi sẽ tổ chức cho mọi người. Tôi mong ngóng để được gặp lại các vong nhà mình trong khoảnh khắc giao tiếp tâm linh mà Thầy đã giúp chúng tôi có được. Tôi cứ nghĩ lần này tôi sẽ không khóc mà sẽ vui vẻ để kể chuyện với các cụ, nhưng không phải vậy. Ngay từ lúc nhắm mắt tâm niệm xin dùng năng lượng của mình để tạo thành những món quà tặng các cụ, ông bà và chú, tôi đã thấy rưng rưng. Có lẽ đó là những giọt nước mắt hạnh phúc vì nhờ Thầy (phần công lao rất lớn) mà mỗi học trò chúng tôi đã có thể tự thân tạo ra được những món quà ý nghĩa cho người thân của mình.Tôi vui lắm và tôi tin chắc là các vong nhà tôi còn vui hơn nhiều nữa.



    (Ảnh: Hanh Thông)

    Giây phút tiếp sau đó thật sự xúc động, Thầy vừa dứt lời hô các vía tự tay rót rượu mời vong nhà mình thì xung quanh tôi có nhiều tiếc khóc rất lớn, bản thân tôi cũng cứ nức nở không thôi. Hẳn là vía của chúng tôi đã được gặp các vong và được thể hiện tấm lòng mình qua những chén trà, chén rượu. Tôi lại thấy như được bà ôm vào lòng, xoa đầu tôi và mắng yêu “Cha bố cô” mỗi khi tôi nói trêu bà điều gì đó, lại như được nghe thấy tiếng cười rung hết cả người của bà nữa... Không thể phủ nhận là tôi nhớ bà nhiều lắm!



    Ai nấy đều rưng rưng xúc động (Ảnh: Hanh Thông)

    Sau một hồi nức nở thì tôi ngừng khóc và bắt đầu “kể chuyện” cho các cụ nghe, tôi tiếc vì ông bà tôi sẽ không thể có mặt trong ngày trọng đại của tôi như các cụ hằng mong mỏi, nhưng tôi tin các cụ luôn bên cạnh để phù hộ độ trì cho đứa cháu gái nội thân yêu của mình. Thời gian gặp gỡ kết thúc rồi mà tôi vẫn không muốn dứt, vẫn cảm thấy còn nhiều điều chưa nói hết. Tôi chắp tay cảm tạ Thầy mà người vẫn còn bần thần. Hy vọng năm sau tôi vẫn có cơ hội được gặp gỡ các cụ trong ngày lễ ý nghĩa này dù có ở một nơi xa xôi thế nào đi chăng nữa. Có Thầy rồi thì chúng tôi không gì là không thể, chỉ có chúng tôi không thể báo đáp hết được công ơn của Thầy thôi.

  6. 39 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới LinhTâm

    DIỆU TÂM (03-09-2015),Diệu Hồng (02-09-2015),Hanhthong (31-08-2015),Hạnh An (31-08-2015),HoangSyHiep (31-08-2015),hoatran (10-09-2015),hoatuyet (01-09-2015),huangbruce (31-08-2015),KIM.H.GIANG (15-09-2015),Lê Minh (03-09-2015),Liên Như (31-08-2015),manhcao277 (31-08-2015),newebook (02-09-2015),Nganpham (31-08-2015),nganuoc (05-09-2015),Nghệ Linh (31-08-2015),nguyendinhtuan (13-09-2015),NguyetQuangTu (04-09-2015),phongha (12-09-2015),Phương Nam (31-08-2015),tamminh (10-09-2015),tam_thuc (01-09-2015),Thanh Bình (08-09-2015),Thanh Quang (31-08-2015),thanhvinh (01-09-2015),theoThầy (01-09-2015),Thutrang (31-08-2015),tiendung23680 (01-09-2015),Tieutrucxinh (03-09-2015),trungthanh (04-09-2015),tuluyenthantam (31-08-2015),TuMinh (04-09-2015),TuTam (18-09-2015),Vidieu (31-08-2015),youme (31-08-2015)

Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •