Kết quả 1 đến 4 của 4

Threaded View

  1. #2
    Khánh Ly Guest

    Mặc định

    “Sống thời con chẳng cho ăn
    Đến khi thác xuống làm văn tế ruồi”


    Hai câu hát ai oán trong bài xẩm của đoàn hát tang văng vẳng như trách móc những người vô tâm nhưng cũng nhắc nhở con cháu về đạo hiếu - đạo đức làm người đầu tiên mà mỗi người con cần phải có.
    Cách rằm tháng bảy 4 ngày, bà tôi đã từ giã cuộc sống trần tục khi hơi thở yếu dần, cái chết đến nhẹ nhàng như ngọn nến cuộc đời leo lắt đã cháy hết. 94 tuổi, gần một thế kỷ đời người, bà đã trải qua cả hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ, đã từng vừa gánh con thơ vừa chạy khỏi làng để tránh bom đạn của quân xâm lược. Hồi nhỏ tôi thường chăm chú lắng nghe những hồi ức của bà trong những năm tháng ấy, vừa xúc động vừa nghẹn ngào thương cảm. Bà kể cứ có đợt sơ tán là cố gắng thu dọn đồ đạc có giá trị nhanh nhất có thể, đặt vào một bên thúng, bên thúng kia đặt hai đứa con, có đứa còn đỏ hỏn chưa biết đi, tay thì dắt mấy đứa lớn cùng chạy, xung quanh đạn nổ đùng đoàng, bay sượt qua lưng mà phần da thịt cũng bỏng rát. Hễ có tiếng máy bay là vội vàng chui xuống cái hố nông đào dưới gầm giường để trú, rồi đến khi giải phóng lại đi đầu phong trào lên miền núi khai hoang làm kinh tế mới...
    Vào buổi sáng hôm thứ năm, tôi thấy bồn chồn lo lắng, không làm được việc gì vì nghe tin tình hình của bà ngày càng xấu đi. Bà thở khò khè rất to vì nhiều đờm ứ đọng trong hầu họng tích tụ suốt bốn năm trời nằm một chỗ. Không chỉ vậy, bà còn bị lây cúm từ một số con cháu bị cúm ra vào thăm nom bà. Vừa khò khè vừa hắt xì, vừa ho, tiếng thở của bà cứ yếu ớt dần...
    Lo sợ tình hình bà nguy cấp, tôi lại xin lời khuyên của Thầy nhưng đến lúc này thì Thầy chỉ an ủi tôi rằng: “Có ai sống được mãi đâu con”. Ngay lúc đọc những dòng đó tôi đã thấy nước mắt lã chã chảy không kìm nén được dẫu biết việc này sớm muộn rồi cũng xảy ra. Dù sao thì gia đình tôi cũng đã chuẩn bị tâm lý từ tuần trước rồi. Tôi nhẩm tính, nếu bà đi vào hôm nay - thứ 5 thì sau ba ngày tang, chủ nhật tôi có thể tham dự buổi lễ Báo Ân và có thể giúp được bà ngay còn nếu bà đi vào hôm sau thì thật đen đủi. Tôi cầu xin Thầy cho bà qua được rằm tháng bảy vì tôi muốn được tham dự buổi lễ và Thầy bảo Thầy sẽ cố gắng...
    Trong lúc này gia đình tôi cũng đang cuống lên vì sợ bà mất vào giờ Thân (15-17h) (bà tuổi Canh Thân) thì sẽ có thể bị trùng tang. Thế mà đến 17h45’, đợi mẹ tôi đi chùa về rồi bà mới trút hơi thở cuối cùng. Tôi nhắn báo cho Thầy biết và điều tôi quan tâm nhất lúc ấy là liệu chủ nhật bà có về tham dự buổi lễ được không. Thầy chia buồn với gia đình tôi và bảo: “Mọi việc Thầy sẽ giúp”. Đúng là mọi việc cứ như được sắp đặt một cách hợp lý, rất gọn gàng, thuận lợi và nhanh chóng...
    *
    Tại buổi lễ Báo Ân khi Thầy hô “Xuất vía”, tôi thấy mình vút lên và rùng mình một cái, người tôi bắt đầu lạnh nổi hết gai ốc lên, hóa ra đó là cảm giác đầu tiên khi vào không gian dành cho vong. Nhưng ngay sau đó, tôi lại thấy ấm áp trở lại, người bay bổng, hư hư thực thực, tôi thấy nhẹ nhõm lắm. Rồi tôi nghe thấy những tiếng khóc xung quanh, người thì thút thít, người thì nức nở... Năm ngoái tôi cũng khóc nghẹn ngào như vậy nhưng năm nay lạ thay tôi chẳng thấy mình rơi một giọt lệ nào? Phải chăng nước mắt đã cạn sau ba ngày khóc thương bà? Hay tôi vô cảm rồi? Hay tôi đã làm gì để các cụ buồn phiền về mình? Đã thế tôi lại còn thấy bình yên thanh thản và ấm áp nữa chứ. Tôi bèn tưởng tượng ra trong đầu hình ảnh mình đang cúi lạy các cụ của bốn dòng họ, cảm tạ công ơn sinh thành dưỡng dục và cầu xin các cụ dạy bảo tôi làm người tốt, làm tròn trách nhiệm và bổn phận của người con. Tôi còn xin các cụ hướng dẫn và hỗ trợ tôi trên con đường tu luyện, để tôi được theo Thầy mãi mãi. Lát sau tôi thấy có cái gì đó thẳng và dài khoảng một gang tay bay về phía bên phải phần bụng trên, nằm dọc từ vị trí gan xuống. Lạ thật, tôi nghĩ mãi không ra là cái gì? Các cụ phạt hay các cụ tặng con cái gì nhỉ???
    Lúc chào tạm biệt Thầy tôi còn cố gặng hỏi Thầy xem hôm nay bà tôi có về được không? Thầy chỉ tủm tỉm: “Thầy không biết!”. Thầy luôn cười tủm tỉm và trả lời như vậy đấy, còn trò thì vừa ngơ ngác “chậm hiểu” vừa vui mừng khấp khởi. Cả dòng họ, gia đình con xin cảm tạ Thầy!
    Vậy là lễ Báo Ân đã kết thúc cùng với tiếng thở phào và sự bình yên trong tâm hồn của những người con có nguyện vọng báo hiếu tổ tiên. Trước khi kết thúc Thầy có hỏi đùa một câu thâm thúy rằng: “Có ai đang ân hận vì hồi còn sống đã không hiếu thảo với tổ tiên ông bà không?”. Hi vọng rằng những ai đang tập luyện và học tập KCTL sẽ không để bản thân phải hối hận hay tự trách mình trong ngày lễ Vu Lan.
    Hãy báo hiếu ngay từ khi cha mẹ ông bà vẫn đang sống, mọi người nhé!

  2. 60 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới Khánh Ly

    BONGMAYHOA (20-08-2014),dangthanhha (12-08-2014),Diệu Hồng (12-08-2014),haixuyentb (20-08-2014),Hoan (29-08-2014),Hoang Quyet (12-08-2014),HoangSyHiep (14-08-2014),hoasen (21-08-2014),hoatuyet (12-08-2014),kiencuong304 (21-08-2014),LinhTâm (20-08-2014),longtadinh (12-08-2014),maiha (11-08-2014),manhcao277 (11-08-2014),manhtuongngo (13-08-2014),Mộc Lan (12-08-2014),newebook (19-08-2014),Nganpham (12-08-2014),nganuoc (11-08-2014),Ngoạn Hiền (14-08-2014),nguyendinhtuan (12-08-2014),nguyentran (12-08-2014),NguyetQuangTu (13-08-2014),nhatcuunhan (11-08-2014),PhongThuyGia (12-08-2014),Phương Nam (11-08-2014),quangdam (13-08-2014),Tamhuongthien (11-08-2014),tamminh (12-08-2014),tam_thuc (13-08-2014),Tâmminh (21-08-2014),Thanh Bình (12-08-2014),thanhphong (12-08-2014),thanhvinh (12-08-2014),thànhtâm (21-08-2014),theoThầy (12-08-2014),Thiền sư KM (19-08-2014),Thien Nghia (12-08-2014),tiendung23680 (11-08-2014),Tieutrucxinh (11-08-2014),tranquang1510 (22-08-2014),Tule (15-08-2014),tuluyenthantam (12-08-2014),TuMinh (12-08-2014),tuongquan (19-08-2014),Vidieu (26-08-2014),xuangiang14 (20-08-2014),youme (11-08-2014),Đào Hương 95 (29-08-2020),Đại Minh (11-08-2014),ĐINHQUANG HIỆP (12-08-2014)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •