Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 17 của 17

Hybrid View

  1. #1
    Y Xuan Guest

    Mặc định Đôi lời tâm sự cùng Thiên Hạ.

    Với nick là Thiên Hạ, bạn đã mạnh dạn chia sẻ suy nghĩ của mình về một số người trong thiên hạ - những người mà đã từng được bạn chữa bệnh cho họ bằng phương pháp KCTL. Người trong thiên hạ thì rất đa dạng, phong phú, nhiều thể loại người khác nhau thế mới làm nên thiên hạ.
    Việc bạn Thiên Hạ đã chữa khỏi bệnh cho người bệnh bằng phương pháp KCTL thật vui mừng, vui mừng hơn là bạn gọi điện lại cho họ để hỏi xem họ đã khỏi bệnh chưa. Điều này chứng tỏ bạn là người có trách nhiệm với bệnh nhân, bạn gọi lại để biết thông tin về người bệnh nếu họ khỏi bệnh rồi có nghĩa là việc chẩn đoán bệnh của bạn là đúng và áp dụng phương pháp chữa là phù hợp, người bệnh tiếp nhận được phương pháp chữa bệnh bằng KCTL. Nếu bạn nhận được câu trả lời là đỡ một phần hoặc sao chữa mãi mà bệnh tình vẫn chưa thuyên giảm... thì bạn sẽ suy nghĩ thêm hoặc gọi điện hỏi Thầy để Thầy hướng dẫn cách chữa khác chăng? Vậy nên, nhìn ở góc độ y đức của người thầy thuốc thì việc bạn gọi điện để biết thêm thông tin từ ''người bệnh'' là cần thiết và bạn đã làm đúng, bạn đừng buồn. Tôi hiểu, điều mà bạn Thiên Hạ mong muốn là hãy thông tin cho bạn ấy biết tình hình sức khỏe sau khi được chữa bệnh để biết thông tin về tình hình bệnh tật, chứ không phải là một lời "cảm ơn" hay một số tiền.
    Bạn viết về sự băn khoăn của mình: "Liệu có nên phân loại thành những người đáng chữa và những người không đáng chữa không"? Phải chăng đây là kết quả của sự bức xúc về việc có nhiều người không đánh giá đúng công sức và tấm lòng của mình khi bạn đi chữa bệnh cho họ, giúp họ khỏi bệnh, nhưng họ quên mất không gọi điện cho bạn. Theo tôi thì, có lẽ bạn không có đủ thời gian để cân nhắc là có đáng chữa hay không đáng chữa. Việc trước tiên là bạn nên chữa trị để cứu họ qua cơn nguy kịch sau đó tùy thuộc vào tâm nguyện của họ có muốn tiếp tục hay không? Những người mà bạn chữa bệnh cho họ khỏi bệnh, sau đó họ cũng không gọi điện cho bạn cũng chẳng thèm quan tâm, chẳng mảy may suy nghĩ... thì duyên của họ cũng chỉ được một lần chữa đó thôi, chắc không có lần thứ hai.
    Tôi thường được nghe đồng môn của mình, gọi điện thoại lại cho cái người mà đã gọi điện thoại để nhờ chữa bệnh để hỏi xem tình hình bệnh tật thế nào rồi... thì nhận được câu trả lời là "em đỡ rồi ạ, em khỏi rồi ạ", lúc này mới nói câu "em cảm ơn". Nhiều lần như vậy, tôi có gạn hỏi thì nhận được câu trả lời là "hỏi để biết mình chữa như vậy đã đúng chưa?". Còn tôi, thấy đồng nghiệp đau đớn vật vã, biết sức mình có hạn nhưng chả nhẽ thấy họ đau mà mình không giúp.. Vậy là xin lệnh bài Thầy cho giúp bạn ấy qua được cơn đau đớn lúc đó.... Kết quả là bạn ấy đi nói với người khác là "Giữ thể diện cho nó (cho tôi) chứ nó có phải thánh thần gì đâu mà chữa khỏi".
    Tôi biết một trường hợp, cháu bé ốm rất nặng đi khắp bệnh viện không tìm ra bệnh gì cả. Bố mẹ khóc mếu máo mang cháu nhờ... chữa bằng KCTL. Sau khi chữa khỏi bệnh cho cháu bé, tôi nói với bố mẹ cháu cần có thời gian để cân bằng năng lượng thanh thực nhưng vì cháu còn bé cơ thể lại đang yếu chưa ngồi tập được cả bài TKKT thì bố mẹ tập cho con nằm bên cạnh cũng được. Nhưng bố mẹ lười, không chịu tập... rồi con lại ốm... lại mang đến. Chả lẽ lúc đó vì bố mẹ cháu lười biếng mà không chữa bệnh cho cháu bé hay sao.
    Thiên hạ là như vậy đó bạn, tuy nhiên trong thiên hạ cũng có những người tốt thực sự, những người biết trân trọng, biết ơn những điều tốt đẹp mà người khác mang lại cho họ. Bài viết của bạn theoThầy có đoạn "Đừng hỏi tại sao người ta làm vậy, mà nên hỏi ngược lại rằng, tại sao mình làm vậy?" sẽ phần nào giúp bạn giải tỏa được những chạnh lòng không đáng có của bạn.

  2. 32 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới Y Xuan

    Hanhthong (15-04-2014),Hạnh An (16-04-2014),hoasen (14-04-2014),hoatran (15-04-2014),hocdao (15-04-2014),Lobbyvietnam (15-04-2014),Mộc Lan (15-04-2014),Nganpham (15-04-2014),nganuoc (15-04-2014),Nguyễn Thành Công (15-04-2014),nguyendinhtuan (17-04-2014),Snowflower (14-04-2014),Tamhuongthien (15-04-2014),tamminh (15-04-2014),tam_thuc (15-04-2014),tantrao (14-04-2014),Tịnh_Tâm (14-04-2014),thanhphong (24-07-2014),THANHTINH (16-04-2014),theoThầy (14-04-2014),Thiền sư KM (14-04-2014),tiendung23680 (16-04-2014),tim_dao (15-04-2014),Vidieu (15-04-2014),youme (15-04-2014),Đại Minh (14-04-2014),ĐINHQUANG HIỆP (15-04-2014)

  3. #2
    Trái tim dũng cảm Guest

    Mặc định

    Trái tim dũng cảm xin có một số ý kiến về đề tài này với Thầy cùng mọi người ạ:

    Anh Thiên Hạ đã âm thầm tìm hiểu luyện tập KCTL và đã chữa được bệnh cho nhiều người. Những người trong gia đình KCTL như tôi chắc hẳn rất vui với thông tin này. Và cũng rất chào mừng khi anh đã "xuất đầu lộ diện" chứ không âm thầm hoạt động trên diễn đàn nữa để chia sẻ những bức xúc của anh xung quanh đề tài về những người vô tâm được anh cứu chữa.
    Cũng như tiêu đề bài viết anh chọn "KCTL - Một nghề hay một nghiêp", tiêu đề rất hay nhưng tôi nghĩ chắc cũng thiếu một chữ "DUYÊN" ở trong này.
    Tôi tin chắc nhiều người đến với KCTL đầu tiên không nghĩ là một nghề hay một nghiệp, chỉ là vì một chữ DUYÊN và vì rất nhiều duyên....ngay cả Thầy NQT khi đến với KCTL đầu tiên cũng vì duyên, vì Thầy bị bệnh và không nơi nào chữa được, tìm mọi cách cũng không xong và Thầy đã có duyên với KCTL từ đó cùng với sự rèn luyện để đầu tiên là cơ thể khỏe mạnh và dần dần tôi nghĩ cái NGHIỆP Và cái NGHỀ mới bắt đầu từ đó....Vậy phải chăng mọi thứ đều bắt đầu từ DUYÊN?
    Hay như những cô gái muốn cắt duyên âm và tìm kiếm từ khóa "Cắt duyên âm" trên mạng, có rất nhiều đề tài, thầy bà có thể giải được nhưng họ lại muốn tìm đến Thầy để nhờ Thầy giúp...vậy cũng là cái duyên....Hay như việc những người học trò hâm mộ Thầy kể cho bạn mình nghe, cho người yêu mình nghe về những việc Thầy đã làm, đã giúp người và từ đó họ cũng ngưỡng mộ Thầy và thích tìm hiểu, muốn gần Thầy cùng gia đình KCTL hơn và dần dần họ yêu lúc nào không biết....vậy tôi nghĩ đó vẫn là chữ DUYÊN!
    Xét về đạo Phật thì có hai khái niệm: DUYÊN KHỞI và DUYÊN TAN....vậy những ví dụ trên kia là DUYÊN KHỞI....và cũng không ít DUYÊN TAN ví dụ như những người được anh chữa bệnh và họ vô tâm không một lời thông báo, cảm ơn với anh và chắc anh cũng không muốn tiếp tục chữa bệnh cho họ nữa đúng không ạ? Hay có những người lúc đầu tập rất hăng say nhưng tập sai quy trình và thấy lâu lâu không có hiệu quả họ chán và từ bỏ dần....và vậy thôi!...duyên tự tan dần...Tôi nghĩ mỗi người chúng ta đều tạo nên rất nhiều Duyên khởi nhưng cũng có rất nhiều Duyên tan....
    Việc anh bức xúc không có gì là sai nhưng thực sự tôi đọc tôi cũng bị bức xúc theo những dòng chữ anh viết và tôi thấy thật may vì Thầy tôi không bức xúc nhiều như anh nên vẫn có rất nhiều người được chữa bệnh kể cả những người trong nhóm "duyên tan"
    Và tôi cảm giác như anh hơi thiếu kiên nhẫn vì anh mới chữa được cho vài người nhưng họ làm anh thất vọng thì anh đã muốn từ bỏ và bắt đầu suy nghĩ về Nghề và Nghiệp KCTL....thì tôi bỗng hình dung ra hình ảnh những cô cậu sinh viên đi thực tập và suốt ngày kêu chán vì công việc tại nơi mình thực tập không như những gì được vẽ ra khi bắt đầu vào đại học...và họ bắt đầu nghĩ liệu ra trường có nên đi làm đúng nghề hay trái nghề cho được nhiều tiền hơn không????
    Và thiết nghĩ thế nào là người không đáng được chữa? Anh chữa xong cho họ, họ không cảm ơn anh thì anh mới biết họ không đáng được chữa đúng không ạ? Và tôi tin chắc nhiều người trong số họ là người quen của anh . Hoặc không anh phải làm một phép thử khi họ đến nhờ thì tôi nghĩ anh nên hỏi :"Theo anh/chị nghĩ, anh/chị có đáng để được tôi chữa bệnh cho không? Hãy cho tôi biết lý do tại sao, dẫn chứng cụ thể" (giống như đi phỏng vấn xin việc ý ạ) thì phần nào câu trả lời của họ sẽ giúp anh phát hiện ra họ đáng hay không đáng được chữa.
    Xin kể một ví dụ: Thầy cùng một số học trò đi làm việc ở tỉnh về trong buổi tối, đường vắng và có 2 người thanh niên đi xe máy lạng lách mặc dù xe ô tô đã phanh lại gần như đứng im, cố tránh họ nhưng họ vẫn đâm vào xe của Thầy cùng mọi người trên xe. Lý do: Họ uống rượu say mềm...
    Kết quả: Xe ô tô xịn bị vỡ đèn, xước sát, mọi người hoảng hồn; Hai người thanh niên bị chảy máu...
    Nếu là anh Thiên hạ, anh có chữa cho họ không???? Họ có phải là những người không đáng chữa không???
    Cách xử lý của Thầy: *** (Kết quả xin xem ở cuối bài)
    Tôi rất thích cách người Pháp sống và xử sự với nhau vì họ luôn biết nói "Cảm ơn", "Xin lỗi" khi cần thiết mặc dù nhiều khi mình thấy nếu ở Việt Nam chắc mình chẳng bao giờ nói câu đó. Đưa hộ họ cái kéo, trả họ quyển sách.... họ đều cảm ơn...từ bạn bè đến bố mẹ, đến người không quen biết...Họ nói "Xin lỗi" kể cả những việc nhỏ như bỗng dưng va phải nhau, xin lỗi khi hỏi người nào đó khi họ đang làm việc khác....vậy nên ở Việt Nam ra đường va chạm nhỏ vẫn có thể làm nên những cuộc đánh nhau lớn...Thế nên càng ở Việt Nam thì ta càng phải học cách giảm nhẹ bức xúc ...
    Tôi biết, có nhiều lúc Thầy gặp rất nhiều người vô tâm, bức xúc cũng nhiều, thiệt thòi hơn so với các thầy/bà khác rất nhiều nhưng Thầy vẫn rất nhẹ nhàng với bệnh nhân. Mấy ai làm được như Thầy...?
    Trên đây là một số ý kiến của tôi sau khi đọc bài viết của anh và các bài chia sẻ phía dưới của mọi người cũng đã nói hết những gì tôi muốn nói.
    Mong anh Thiên Hạ sẽ tìm chọn được những người đáng được chữa và có niềm tin vào những người tốt trong thiên hạ vẫn còn và không bỏ sót họ
    Xin kể một ví dụ của chính tôi: Cậu em đồng nghiệp bị vài cái mụn to rất to xung quanh miệng, nói rất khổ sở và hỏi "chị có cách nào chữa không", cậu em ngồi ghế, tôi đứng đằng sau để tay lên đỉnh đầu Bách hội và ...nhờ Thầy chữa giúp , ngày hôm sau cậu em hồ hởi đến khoe với niềm vui sướng rằng mụn xẹp đi đáng kể và bảo chị phù phép kiểu gì hay thế.... Rất may tôi gặp được người không vô tâm lắm, nên tôi thấy vui. Tôi chưa chữa bệnh được cho nhiều người nhưng tôi cũng đã được chứng kiến chồng tôi chữa bệnh cho người khác và cũng phải gọi điện như anh để được nghe câu trả lời là đã đỡ rồi....và cảm giác bức xúc là có ! Nhưng....trên tất cả, khi có người cần giúp và lúc đấy năng lượng có đủ, chắc chắn chồng tôi sẽ lại tiếp tục chữa bệnh cho nhiều người khác....mà tôi nghĩ chắc anh ấy cũng không nghĩ về Nghề hay Nghiệp gì khi chữa bệnh cho người ta đâu,
    Bài viết của anh Thiên Hạ lại làm tôi nhớ đến bài viết "Thầy tôi VÔ GIÁ" tôi đã viết cách đây không lâu. Xin copy link lại đây để những ai chưa đọc thì có thể đọc và hiểu hơn những gì Thầy của chúng tôi đã và đang làm: "Thầy tôi VÔ GIÁ"



    ***: Kết quả ví dụ: Thầy dừng xuống xem tình hình của hai thanh niên và tìm cách chữa bệnh, giảm nhẹ bệnh cho họ và cả đoàn đi mà không bắt họ phải đền tiền vì những gì họ đã gây ra...
    Bao nhiêu người bức xúc với hai thanh niên trên?
    Bao nhiêu người nghĩ sẽ chữa cho họ?
    Bao nhiêu người xử lý như Thầy?

  4. 29 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới Trái tim dũng cảm

    Hanhthong (15-04-2014),Hạnh An (16-04-2014),Hoasentrang (15-04-2014),hoatran (15-04-2014),hocdao (19-04-2014),Mộc Lan (15-04-2014),Nganpham (15-04-2014),nganuoc (15-04-2014),Nguyễn Thành Công (15-04-2014),nguyendinhtuan (15-04-2014),PhongThuyGia (16-04-2014),Snowflower (15-04-2014),Tamhuongthien (15-04-2014),tamminh (15-04-2014),tam_thuc (15-04-2014),tantrao (15-04-2014),thanhphong (24-07-2014),THANHTINH (16-04-2014),theoThầy (15-04-2014),Thiền sư KM (15-04-2014),tiendung23680 (16-04-2014),tim_dao (15-04-2014),Vidieu (15-04-2014),youme (15-04-2014),Đại Minh (18-04-2014),ĐINHQUANG HIỆP (15-04-2014)

  5. #3
    trannam792003 Guest

    Mặc định

    Gửi bạn Thiên Hạ

    Đọc những dòng tâm sự của bạn, tôi cũng thấy chạnh lòng. Nhiều lúc thầy trò cứ nói đùa với nhau " Môn của mình là môn Tâm Thần" học trò toàn là những người " có vấn đề về tâm lý" mới đi theo Thầy để ăn cơm nhà, vác tù và cho thiên hạ vì có ai nhìn thấy thầy trò làm gì đâu? chỉ ngồi lim dim mắt, gật gù, lẩm nhẩm mấy câu mà giải được khí xấu, giải trùng tang, trấn đất, bắt ma, chữa khỏi bệnh.....

    Những điều tôi muốn chia sẻ thì các bạn theo Thầy, youme... cũng đã tâm sự rồi. Đối với tôi việc chữa bệnh như là một cơ hội để học tập và áp dụng những gì mình đã học vào cuộc sống chính vì vậy tôi rất mong muốn được nghe những phản hồi từ phía người bệnh cho dù bệnh có thuyên giảm hay ko? Nhiều lúc tôi rất bức xúc khi phải chủ động liên lạc với bệnh nhân chỉ để hỏi han vài câu nắm tình hình bệnh diễn biến ra sao giúp tôi có thể tìm ra những thiếu sót của mình từ đó điều chỉnh phương pháp chữa bệnh cho tốt hơn. Điều này không chỉ tốt cho chính bệnh nhân đó mà còn tốt cho nhiều bệnh nhân khác nữa vì lần sau gặp lại bệnh như vậy ở một bệnh nhân khác, chắc chắn tôi sẽ có cách chữa hiệu quả nhất. Đó chính là điều tôi mong muốn. Nhiều lúc tôi trăn trở " Tại sao mình chữa hết sức như vậy mà bệnh vẫn không thuyên giảm bao nhiêu" Tại sao.....? Tại sao.....? Rồi lại hỏi han kinh nghiệm từ đồng môn, chạy đến hỏi Thầy...Tất cả chỉ với mong muốn có thêm kiến thức để hành đạo, để giúp được nhiều người hơn rồi lại bức xúc nhiều hơn. Sau những lần bức xúc như bạn Thiên Hạ , lại chả muốn chữa cho ai nữa......nhưng tôi nghĩ: Tại sao mình theo học môn Tâm Thần này? Ai là người đang dậy mình? Mình học để làm gì? Và câu trả lời tự nhiên ngộ ra: Tôi là một học trò của Thầy Nguyệt Quang Tử-Nhật Nguyệt Tuệ Tâm-Huệ Tâm Dược Sư, tôi được dậy dỗ và tiếp thu những điều tốt đẹp từ thế giới tâm linh với mục đích là đem những điều tốt đẹp từ thế giới tâm linh áp dụng sang cuộc sống trần tục và chữa bệnh bằng phương pháp của KCTL là một trong những điều tốt đẹp đó.

    Nhưng những điều tốt đẹp đó có được trần tục đón nhận một cách xứng đáng hay không? Quả thật, ở thời kì mạt pháp này, thiên hạ đều nghĩ "Có tiền mua tiên cũng được". Tiên thì chả thấy đâu, mỗi khi ốm đau thì chạy đôn chạy đáo hết bệnh viện này, trung tâm nọ, nước ngoài, nước trong, mỗi đơn thuốc cũng vài triệu mà bệnh vẫn hoàn bệnh. Rồi lại quay sang cúng bái thầy này, cô kia tốn kém không ít lại rước thêm khí xấu vào người. Ấy thế mà chỉ khuyên mỗi ngày ngồi thiền 1 lần 40 phút nhằm nâng cao sức khỏe mà cũng không muốn ngồi. Không thể hiểu nổi con người bây giờ suy nghĩ, tư duy cái kiểu gì nữa?

    Có một số người may mắn gặp được tiên thật thì ngay lập tức nhấc máy " Alo, Thầy ơi giúp con, con bị ....." cho nó nhanh, đỡ phải ngồi vừa đau lưng, vừa mất thời gian. Thời gian còn để xem phim, uống cà phê, trà chanh chém gió.

    Nhiều lúc tôi ước " giá mà năng lượng cũng qui được ra tiền thì tốt biết mấy" mình sẽ có đủ tiền để đóng góp vào quĩ từ thiện, để giúp đỡ những trẻ em nghèo miền núi không có đủ quần áo đi học, giúp đỡ những bệnh nhân nghèo và thỉnh thoảng mời bạn bè đi......uống bia. Nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ. Những gì mà KCTL đang áp dụng trong cuộc sống trần tục không thể cân, đo, đong, đếm, cũng không thể nhìn hay sờ được thì làm sao mà trần tục hiểu được? Thôi đành tùy duyên vậy. Những người có duyên với KCTL tự nhiên sẽ hiểu và trân trọng những gì mà KCTL đang xây dựng và vun đắp. Nếu không có duyên thì cũng chỉ như một người khách qua đường dừng lại ngôi nhà KCTL uống chén nước cho đỡ cơn khát mà thôi. Bạn không cần phải bận tâm nhiều, cũng không cần phải bức xúc vì như vậy sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tâm trí bạn khi ngồi thiền.

    Trong cuộc sống hàng ngày vẫn có những điều tốt đẹp, những người xứng đáng để chúng ta giúp đỡ, bạn cứ để ý xung quanh mình thì sẽ nhận ra. Nếu không thể giúp bằng vật chất thì hãy giúp họ được khỏe mạnh hơn, vui vẻ hơn. . .Bạn cứ làm những gì mình có thể, không cần đối tượng phải biết bạn làm gì cho họ và bạn hãy nghĩ rằng " Quả này như thế bởi vì hoa". Ta đang trồng những cây hoa đẹp.

    Tuy nhiên, cái xấu thường khoác lên mình những màu sắc sặc sỡ để thiên hạ tưởng bở. Cần phải đủ tỉnh táo và kinh nghiệm để biết đâu là người tốt và đâu là người xấu. Nếu không, bạn sẽ vô tình đồng lõa với cái xấu, tiếp tay cho kẻ ác làm hại người tốt.

  6. 30 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới trannam792003

    Hanhthong (15-04-2014),Hạnh An (16-04-2014),hoasen (15-04-2014),Hoasentrang (15-04-2014),hoatran (15-04-2014),hocdao (15-04-2014),Mộc Lan (15-04-2014),Nganpham (15-04-2014),nganuoc (15-04-2014),Nhất Tâm (17-04-2014),PhongThuyGia (16-04-2014),Snowflower (15-04-2014),Tamhuongthien (15-04-2014),tamminh (15-04-2014),tam_thuc (15-04-2014),tantrao (15-04-2014),Thanh Bình (15-04-2014),thanhphong (24-07-2014),THANHTINH (16-04-2014),theoThầy (15-04-2014),Thiền sư KM (15-04-2014),tiendung23680 (16-04-2014),tim_dao (15-04-2014),Vidieu (15-04-2014),youme (15-04-2014),Đại Minh (18-04-2014),ĐINHQUANG HIỆP (15-04-2014)

  7. #4
    Ngày tham gia
    Nov 2012
    Đang ở
    Ha Noi
    Bài viết
    58
    Cảm ơn!
    1,823
    Thanked 1,207 Times in 63 Posts

    Mặc định

    Cảm ơn bài viết của chị theo Thầy, nó phản ánh rất đúng với thực tế. Nhưng đôi khi mình khó có thể xác định được là làm thế nào để "Làm những việc hợp lý""giúp những người đáng giúp". Em chỉ có thể xác định được là mình làm việc gì để mình cảm thấy thoải mái nhất, không phải ân hận vì những gì mình đã làm, giúp những ai mà mình cảm thấy thương cảm, tâm của mình muốn giúp.
    Trên con đường hành đạo của Thầy đã trải qua rất nhiều gian nan, hiếm ai đánh giá được đúng giá trị của việc Thầy đã giúp đỡ họ, nên nhiều khi Thầy cứ phải nói đùa rằng “Kiếp trước mình là nô lệ ” hoặc mình là một "lão gàn". Hoasen chưa có khả năng chữa bệnh cho người khác nhưng đã từng theo bước chân Thầy đi chữa bệnh. Và thực sự là thấy chẳng có ai như Thầy. Có thầy thuốc hay bác sỹ nào chữa bệnh cho bệnh nhân mà tự bắt taxi đến tận nhà và leo 5 tầng cầu thang đến chữa bệnh cho bệnh nhân ( vì bệnh nhân không đi được). Chữa xong rồi lại tự bắt taxi về. Hic… Rồi có lần tôi được theo Thầy và các anh chị đồng môn đến chữa bệnh cho một bệnh nhân mà bệnh viện trả về. Nhìn hoàn cảnh gia đình ai cũng thấy ái ngại, nhà thì nghèo mà có tới 4 đứa con bé xíu. Hoàn cảnh quá xót xa, nên Thầy chỉ mong có thể cứu chữa được cho bệnh nhân để những đứa trẻ kia không bị mất mẹ. Trong hoàn cảnh này thì tất cả chúng tôi chỉ mong một điều là có thể níu giữ được bệnh nhân ở lại nơi trần gian mà không hề nghĩ tới bất kỳ điều gì khác. Có lẽ ngay cả lời cảm ơn của gia đình chúng tôi cũng không cần, vì nếu bệnh nhân qua khỏi cơn nguy kịch đã là niềm hạnh phúc lớn của chúng tôi rồi. Có đi với Thầy tôi mới hiểu được giá trị đích thực của cuộc sống, và hiểu được câu nói của Thầy “ TÌNH THƯƠNG MỚI THỰC QUYỀN NĂNG LỚN”.
    Và ở đời nhiều khi cũng buồn cười, “Nghèo thì không có, mà giàu thì vô tâm”, như chị theo Thầy đã nói “họ mất hàng chục, hàng trăm triệu tiền thuốc men mà không khỏi rồi họ cám ơn Thầy bằng mấy quả thanh long khi khỏi bệnh”. Bởi vậy, Thầy tôi bao nhiêu năm chữa bệnh cứu vô vàn người, nay vẫn còn một tâm nguyện chưa hoàn thành. Đó là mong muốn có một ngôi nhà riêng cho lớp học trò kctl có chỗ để mà tập luyện. Mặc dù vậy, nhưng con vẫn tin rằng đến một ngày nào đó khi hàng triệu triệu người biết đến trang “Từ khí công đến tâm linh” của Thầy, mọi người sẽ trở lên tốt đẹp hơn, hiểu biết hơn, tình người hơn, sống với nhau chan hòa yêu thương hơn.
    Tình thương mơí thực quyền năng lớn
    Để mãi Thiên Hà Xanh vẫn xanh

  8. 26 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới hoasen

    Hạnh An (16-04-2014),Hoasentrang (15-04-2014),hoatran (16-04-2014),hocdao (15-04-2014),Mộc Lan (15-04-2014),Nganpham (15-04-2014),nganuoc (15-04-2014),PhongThuyGia (16-04-2014),Snowflower (15-04-2014),Tamhuongthien (15-04-2014),tamminh (15-04-2014),tam_thuc (15-04-2014),tantrao (15-04-2014),thanhphong (24-07-2014),THANHTINH (16-04-2014),theoThầy (15-04-2014),Thiền sư KM (15-04-2014),TinhQuang (08-12-2025),Vidieu (15-04-2014),youme (15-04-2014),Đại Minh (18-04-2014),ĐINHQUANG HIỆP (17-04-2014)

  9. #5
    Ngày tham gia
    Feb 2011
    Đang ở
    Hà Nội
    Bài viết
    442
    Cảm ơn!
    2,929
    Thanked 13,635 Times in 446 Posts

    Mặc định

    Trước tiên mình xin chúc Thiên Hạ đã có duyên đến với KCTL và đã đạt được một số thành tựu sau một thời gian nỗ lực, âm thầm học tập, rèn luyện. Bạn cũng đã bắt đầu đưa cái sở học của mình vào phục vụ cuộc sống. Sau khi đọc bài viết của bạn, tôi cũng muốn bày tỏ một số quan điểm của mình, mong rằng chúng ta sẽ hiểu hơn về việc mình đang làm.
    Tôi xin khẳng định ngay từ đầu với bạn rằng không nên đặt ra câu hỏi: “KCTL – một nghề hay một nghiệp”. Bởi lẽ, KCTL là một môn phái khí công đặc biệt, đến được với KCTL là duyên. Học KCTL chính là học đạo chứ không phải “học nghề”, nên KCTL không phải là “nghề”. Mà đã học đạo thì phải hành đạo, nên KCTL cũng không phải là “nghiệp”.
    Tôi cũng như bạn, đã có duyên đến được với KCTL, được Thầy và các Bề Trên dẫn dắt trên con đường học đạo. Tôi nhớ và khắc ghi nhưng lời Thầy dạy chúng ta:
    - Tu đạo thì phải hành đạo, phải làm những việc cụ thể chứ không viển vông, không được lý thuyết suông.
    - Đi tu trước hết là để thành một người tốt. "Tu lâu là để hiểu người. Tu cao là để làm người tốt hơn".
    - Muốn làm được việc lớn thì phải làm tốt từ những việc nhỏ. Làm việc gì cũng phải làm đến nơi đến chốn. Cũng như Thầy Biển Thước đã nói khi dạy Thầy chữa bệnh: “… nhớ đừng bao giờ để bệnh nhân giữa chừng”.
    - Muốn yêu thương người khác, yêu thương chúng sinh thì trước hết phải biết yêu thương bản thân mình, cha mẹ mình, gia đình mình trước.


    Tôi đến với khí công, ban đầu cũng là để tìm cách chữa bệnh cho mình. Rồi duyên đã đưa tôi đến được với Thầy với KCTL. Tôi cũng đã được Thầy chữa khỏi bệnh, một căn bệnh mà Y học hiện đại vẫn còn bó tay. Rồi tôi cũng được tiếp nhận nhiều kiến thức mới, được truyền đạt các cách chữa bệnh. Nhìn thấy nhiều người bị bệnh, đặc biệt là những người nghèo khó, những em bé ngây thơ, trong tôi trỗi lên một niềm thương cảm và mong muốn được giúp mọi người giảm bớt gánh nặng bệnh tật. Tôi cũng đã mạnh dạn chữa cho một số người khỏi bệnh và đưa những người đó đến với KCTL. Dần dần tôi hiểu ra rằng, việc mình chữa bệnh cho một ai đó thực ra là một duyên cớ để giúp người đó hiểu hơn về một phương pháp chữa bệnh mới, hiểu về KCTL và nếu đủ duyên thì người đó sẽ đến được với KCTL… Như vậy, nếu một ai đó đến được với KCTL, tin tưởng, luyện tập KCTL sau khi được mình chữa bệnh, thì đó là sự cảm ơn của người bệnh đối với mình rồi. Còn những lời cảm ơn chỉ là những khích lệ nho nhỏ trước mắt, có cũng được, không có cũng chẳng sao (thực ra khi ko có thì cũng buồn một chút). Bởi lẽ, mình làm một cách tự nguyện, với cái tâm trong sáng, không cầu danh, lợi thì đâu mong đến lời cám ơn. Mà họ chưa cám ơn, có thể là do mình chưa làm cho người bệnh hiểu được cách mình làm. Vậy thì phải trách mình trước chứ! (Đây cũng là một trong những lý do dẫn đến buồn một chút).
    Tôi tuy chữa bệnh cũng chưa nhiều, nhưng cũng đã được gặp những người vô tâm, những người lười biếng, nhưng cũng không ít người có tâm. Những người này đã đến được với KCTL và tập luyện rất chăm chỉ. Kết quả đó đã động viên tôi rất nhiều trên con đường học đạo và hành đạo.
    Ở cơ quan, khi biết một anh bạn bị bệnh ở thận, tôi nói: "Anh qua đây, em thử chữa cho, có thể sẽ khỏi đấy". Anh ấy cười và bảo: "Ừ, cứ thử xem nhỉ". Thế rồi tôi bắt đầu chữa cho anh ấy. Sau buổi đầu, thấy có tiến triển một chút, anh ấy bắt đầu có niềm tin. Lúc này tôi mới đề nghị và hướng dẫn anh tập bài TKKT, nói là để hỗ trợ quá trình chữa bệnh và tốt cho sức khỏe của anh. Thế rồi anh tập, bệnh khỏi dần sau một số lần chữa, sức khỏe tốt lên rất nhiều. Thế là anh hoàn toàn tin tưởng vào phương pháp chữa bệnh mới này và chăm chỉ luyện tập hàng ngày.
    Nhưng cũng có người sau khi được kiểm tra và chữa lần đầu, hôm sau bảo tập TKKT thì đã viện cớ, hoặc không chú tâm để luyện tập mà chỉ muốn khỏi bệnh. Những người như thế thì khó có lần sau để gặp lại. Những người như thế, tôi nghĩ "duyên của họ chỉ đến vậy!". Nhưng cũng có những người sau đó khi họ bị bệnh thì vẫn phải chữa cho người ta. Vì để bệnh của họ không làm ảnh hưởng đến người khác nhất là ảnh hưởng đến thai nhi, đến các cháu bé. Với tôi việc chữa bệnh cho các cháu bé thì bất cứ lúc nào, ở đâu tôi cũng sẵn lòng.
    Thật ra trong cuộc sống khi đã có cao thì sẽ có thấp, có tốt thì sẽ có xấu… Bởi vì có cao thì mới biết thế nào là thấp, có tốt thì mới biết thế nào là xấu. Thế mới là thiên hạ. Còn Thiên thì sẽ còn Hạ và vẫn còn thiên hạ. Trong thiên hạ thì vẫn tồn tại cái tốt, cái xấu, người tốt, người xấu. Vì tất cả đều là tương đối. Tránh sao được gặp phải người vô tâm. Nhưng đã hành đạo thì việc mình làm cứ làm, vì việc mình làm là tốt không chỉ cho một người, mà còn tốt cho nhiều người. Cụ Trưởng Cần đã dạy khi Thầy NQT đưa các học trò về viếng mộ: "Các con nên nhớ việc mình làm mình cứ làm, cứ làm như thế sẽ có ích nhiều cho xã hội, giúp đỡ được nhiều cho chúng sinh đó cũng là cầu mong của ta cho đến mãi sau này. Giúp đỡ được cho chúng sinh giảm đau đớn vì bệnh tật, làm được như thế là cả ta và các con đều toại nguyện". Nếu chỉ vì một số người vô tâm mà không làm nữa (khác chi không hành đạo nữa), thì những người tốt chẳng phải là chịu thiệt thòi hay sao. Mà cũng mới chỉ là thiếu một lời cảm ơn của những người vô tâm mà bạn đã chạnh lòng, đã buồn để rồi thốt lên "Thiên hạ bất nhân", thì có phải đã làm chạnh lòng những người hữu tâm chăng.
    Với tôi, sức cũng còn có hạn, mà có giỏi đi nữa – như Thầy đã nói – thì một ngày cũng chỉ chữa được cho mấy người là cùng. Mà tôi cũng còn công việc trần tục, còn gia đình,… Bởi vậy mà tôi đã giúp đời đáng được bao nhiêu đâu, bạn đã giúp đời đáng được bao nhiêu đâu. So với các bác sỹ, chúng ta thua xa về số lượng người bệnh (Chỉ hơn là những bệnh người ta không chữa được thì mình có thể chữa được). Mới vậy thôi mà đã chạnh lòng, đã buồn, đã thấy bị xúc phạm thì chúng ta cũng đừng nên chê trách các bác sỹ ở phòng khám cáu gắt hoặc thế này thế nọ.
    So với Thầy thì những người vô tâm bạn gặp phải còn chưa thấm vào đâu. Nhưng tôi thấy Thầy vẫn vui vẻ, vẫn làm những việc cần làm và giúp những người đáng giúp.
    Còn bạn nói có nên phân ra người "đáng chữa và không đáng chữa". Theo tôi cũng khó đấy. Bởi với chúng ta đâu đã đủ khả năng để "nhìn thấu tâm can vạn vật" như Thầy đâu. Khi thấy bệnh mà mình có khả năng chữa thì chữa chứ đâu đã phân biệt được người đó đáng hay không đáng chữa. Chỉ khi họ không cám ơn, khi tâm tính của họ bộc lộ ra thì bạn mới biết là người vô tâm. Thế thì trách mình trước, chớ nên trách người làm chi cho mất sức.
    Nhưng ở trong tính huống: Trong hai người bệnh nhân đến gặp ta, có một người phúc hậu tử tế nhưng hơi nghèo, còn người kia trịch thượng vô tâm và đã từng vô ơn nhưng giàu có... Ta sẽ nhận lời chữa cho ai khi ta chỉ có khả năng chữa cho một người?
    Như vậy, bạn Thiên Hạ sẽ xử lý thế nào? Với tôi thì sức mình đến đâu thì làm đến đấy. Tôi sẽ nhận lời chữa cho người phúc hậu, tử tế kể cả người đó rất nghèo khó. Còn với người kia sẽ khuyên anh ta về tập luyện và tìm hiểu trên diễn đàn Từ Khí công đến Tâm linh.
    Nhưng nói thì nói vậy, quả thật Việt Nam bây giờ rất nhiều người vô tâm và cả vô tính. Thấy người bên cạnh cần giúp đỡ, nhưng vẫn phớt lờ mà đi tiếp. Gặp trường hợp bị nạn, người ta đang nằm đó nhưng có bạn trẻ vẫn có thể ghé vào chụp hình "tự sướng" để đưa lên facebook câu like. Nước bẩn trong nhà đem đổ ra đường để nhà mình sạch… Tính cá nhân, ích kỷ, thờ ơ ăn sâu vào tính cách người Việt ngày nay. Tôi nghĩ rằng cũng phải có những tâm sự như của bạn Thiên Hạ, phải có những bài viết như trong chủ đề này để giúp chúng ta và mọi người khi đọc được những bài này sẽ nhìn nhận lại cách sống, cách ứng xử và hiểu chữ "tùy tâm" cho đúng nghĩa. Từ đó để có những hành động, những việc làm hợp lý, những suy nghĩ hợp đạo hơn ngay trong cuộc sống trần tục này. Giúp cho cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
    Lời cuối:
    Chúng ta là những học trò của Thầy NQT, của KCTL. Chúng ta đang đi học đạo, đang học làm người tốt. Học đạo thì phải hành đạo, đưa cái sở học của mình ra giúp đời. Có vậy thì cái kiến thức của mình học được mới có ích. Đi tu đâu phải cho mình, đâu phải để về nơi Niết bàn. Thầy muốn chúng ta phải khác với những nơi khác là phải làm những việc cụ thể, phải thực hành chứ không lý thuyết suông. Những điều mà bạn Thiên Hạ đang gặp phải, chúng ta ai cũng có thể gặp trên con đường hành đạo. Nó như những thử thách đối với mỗi chúng ta. Bởi nó là những vòng xoáy trần tục. Hôm nay bạn cần một sự cám ơn bằng lời, có thể ngày mai bạn sẽ cần một sự cám ơn bằng vật chất… cứ dần như thế bạn sẽ rơi vào vòng xoáy trần tục. Chúng ta hành thiện với một tâm trong sáng, lòng sẽ thanh thản. Người ta cám ơn thì mình nhận, nếu không thì chẳng sao. Nhưng cũng mong mọi người (ngay cả chúng ta) khi đọc được những dòng tâm sự trong chủ để này sẽ tự sửa mình thoát khỏi thói vô tâm luôn luôn có trong tâm mỗi người.
    Muốn thiền, thiền phải có duyên,
    Muốn tu, muốn luyện, phải chuyên tâm này.

  10. 44 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới hocdao

    Hanhthong (15-04-2014),Hạnh An (16-04-2014),hoasen (15-04-2014),Hoasentrang (15-04-2014),hoatran (16-04-2014),hongvulien (15-04-2014),lê chí công (15-04-2014),maiha (09-05-2014),manhcao277 (15-04-2014),Mộc Lan (15-04-2014),Nganpham (15-04-2014),nganuoc (15-04-2014),nguyendinhtuan (15-04-2014),nhatcuunhan (15-04-2014),Nhất Tâm (17-04-2014),PhongThuyGia (16-04-2014),Snowflower (15-04-2014),Tamhuongthien (15-04-2014),tamminh (15-04-2014),tam_thuc (15-04-2014),tantrao (15-04-2014),Tịnh_Tâm (15-04-2014),Thanh Bình (16-04-2014),Thanh Quang (17-11-2014),Thanhduong (15-04-2014),thanhphong (24-07-2014),THANHTINH (16-04-2014),theoThầy (15-04-2014),Thiền sư KM (15-04-2014),tiendung23680 (16-04-2014),TinhQuang (08-12-2025),tuluyenthantam (15-04-2014),Vidieu (15-04-2014),Vượng Kim Ngưu (16-04-2014),youme (15-04-2014),Đại Minh (18-04-2014),ĐINHQUANG HIỆP (17-04-2014)

  11. #6
    Ngày tham gia
    Dec 2011
    Bài viết
    466
    Cảm ơn!
    5,000
    Thanked 11,437 Times in 467 Posts

    Mặc định

    Trong số những học trò của Thầy, rất nhiều người đã chữa được bệnh cho người khác bằng khí công tâm linh, từ những bệnh nhẹ đến bệnh nặng. Và trong quá trình mới chữa bệnh, chúng tôi cũng gặp phải những trường hợp vô tâm với mình, đồng ý chữa nhưng không tin tưởng mình, coi mình chỉ là công cụ giúp họ miễn phí, chữa kiểu vô thưởng vô phat, khỏi thì tốt mà không khỏi thì “mất uy tín” môn khí công tâm linh(!)

    Việc chữa bệnh xong, chúng tôi phải gọi đến hỏi bệnh nhân hoặc người nhà của họ cảm nhận về bệnh tật, những biểu hiện bệnh lý thay đổi hay tiến triển như thế nào là điều không giống ở các nơi chữa bệnh khác, nhưng có vẻ là phổ biến ở môn khí công tâm linh này. Có thể bởi những học trò cấp thấp như chúng tôi chưa đủ tự tin vào việc mình chữa khỏi được bệnh cho bệnh nhân, vừa chữa, vừa học hỏi… Cũng có thể bởi bệnh nhân phần lớn là người quen biết, người nhà, bạn bè, đồng nghiệp, cũng có thể bệnh muốn khỏi hẳn thì không chỉ chữa 1 lần, và hầu hết những người đươc chữa đều chưa hiểu gì về khí công tâm linh. Nghe từ tâm linh đã huyền bí và đôi khi họ đã e ngại .Tôi đã từng gặp một người hỏi mình rằng “ Chữa bệnh bằng khí công tâm linh là dùng ma để chữa bệnh à (?)” hoặc đây có phải chữa bằng đường âm không? … khi chữa, họ luôn hỏi họ bị bệnh gì (họ đã đi khám bác sĩ), nếu mình nói bệnh của họ giống như bác sĩ khám cho họ nói thì họ gật gù kiểu “uh, mình cũng đi khám rồi chứ có phải là chưa biết đâu”, còn nếu mình nói bệnh có nguyên nhân khác đi họ lại nghĩ “ chẩn đoán sai rồi, bác sĩ có nói thế đâu”. Tôi đã gặp một bệnh nhân, ngay thầy chẩn đoán bệnh hẳn hoi, nói về bệnh lý hết sức logic, biểu hiện đúng với những gì thực tế đã diễn ra nhiều năm qua nhưng bệnh nhân vẫn khăng khăng lời bác sĩ mới là đúng vì “ bác sĩ khám cho tôi là người giỏi nhất Việt Nam rồi”. Và tôi thấy hầu hết những bệnh nhân phản ứng, vô tâm, hay nặng hơn là vô ơn… đều là những người chưa hiểu về khí công tâm linh.
    Từ đó tôi tự rút ra 1 bài học là, sẽ ưu tiên chữa trước cho những người biết về KCTL, tin tưởng và có luyện tập. Tất nhiên, đấy là với những học trò còn đang học tập và khả năng chữa bệnh còn kém như tôi. (Tuy nhiên, trong cuộc sống tôi vẫn có rất nhiều ngoại lệ, nhất là với những người thân quanh mình như bố mẹ, anh chị em, bạn bè đồng nghiệp, khi thấy họ ốm đau mà thấy khả năng của mình “xử lý” được thì tôi cũng vẫn làm, bởi đơn giản, điều đó xuất phát từ tình yêu thương. Quả đúng như lời Thầy dạy “ Tình thương mới thực quyền năng lớn”. Khi mình làm việc với tất cả say mê và yêu thương thì mình sẽ chẳng cảm thấy điều gì bất công hay buồn lòng.
    Đa số người Việt Nam thì tin theo số đông, họ sẽ lên mạng tra cứu thông tin và kiểm chứng bằng các bài báo. Chữa bệnh bằng khí công được biết đến khá nhiều nhưng Khí công Tâm linh thì quả là báo chí thông tin rất ít. Bởi vậy, thông tin duy nhất mà họ có là từ những học trò, bạn bè, người quen đã tập môn này thấy tốt rồi chia sẻ. Niềm tin được củng cố dần theo năm tháng, theo trải nghiệm bản thân và theo những điều mình gặt hái được trong lúc luyện tập. Với những người như vậy, tôi tin là khi chữa bệnh cho họ, họ sẽ không bao giờ vô ơn hay vô tâm với mình, bởi khi hiểu về môn học, họ cũng có nhu cầu chia sẻ cảm nhận bản thân, họ hiểu được giá trị tuyệt vời của chữa bệnh bằng KCTL. Riêng với bản thân tôi, tôi suy nghĩ đã muốn học để chữa bệnh cho người khác, thì việc đầu tiên là không được quan tâm họ là ai, họ giàu có hay nghèo khổ, chỉ cần nghĩ họ là một người cần giúp đỡ. Tôi không biết anh Thiên Hạ đã chữa được cho bao nhiêu người, đối tượng đến nhờ anh chữa bệnh là những ai, có quan hệ quen biết, có luyện tập khí công hay không? Nếu không quen biết thì vì sao họ biết mà tìm đến anh, nếu họ đã tìm đến anh thì chứng tỏ anh đã bắt đầu có những thành công trên con đường học làm Thầy thuốc. Với bản thân học trò của Thầy, được nhiều người tin tưởng mình, nhờ mình giúp đỡ cũng đồng nghĩa với việc nhiều người biết đến khí công tâm linh hơn, nhiều người luyện tập hơn. Thì đấy cũng là một niềm hạnh phúc.
    Theo ý kiến của tôi, riêng với phương pháp chữa bệnh bằng khí công tâm linh nếu một ngày chỉ có một mức năng lượng nhất định mà phải chữa cho nhiều loại bệnh, nhiều loại người khác nhau tôi sẽ xem ai cần chữa ngay, ai có thể để thêm thời gian và nói họ tập luyện trước khi chữa. Với những người cần chữa ngay (bệnh nặng, già yếu, người tốt…), những người trong danh sách chờ (bệnh chưa cấp bách, cần bổ xung kiến thức và niềm tin vào khí công tâm linh trước khi chữa)
    Tôi không nghĩ KCTL là nghề hay là nghiệp, chỉ là một cách hành đạo mà thôi.
    Lần sửa cuối bởi Hoasentrang, ngày 15-04-2014 lúc 18:31.
    Đời thay đổi khi ta thay đổi

  12. 29 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới Hoasentrang

    Hạnh An (16-04-2014),hoasen (16-04-2014),hoatran (16-04-2014),LinhTâm (16-04-2014),manhcao277 (15-04-2014),Mộc Lan (15-04-2014),Nganpham (15-04-2014),nganuoc (15-04-2014),nguyendinhtuan (17-04-2014),nhatcuunhan (15-04-2014),PhongThuyGia (16-04-2014),quangdam (16-04-2014),Snowflower (16-04-2014),tamminh (15-04-2014),Thanh Bình (16-04-2014),thanhphong (24-07-2014),THANHTINH (16-04-2014),theoThầy (17-04-2014),Thiền sư KM (15-04-2014),tiendung23680 (16-04-2014),Vidieu (16-04-2014),Vượng Kim Ngưu (16-04-2014),youme (15-04-2014),Đại Minh (18-04-2014),ĐINHQUANG HIỆP (17-04-2014)

  13. #7
    Ngày tham gia
    Feb 2014
    Bài viết
    17
    Cảm ơn!
    312
    Thanked 333 Times in 17 Posts

    Mặc định

    em thì lại nghĩ thi ân bất cầu báo
    Mình làm việc thiện là tự tích phước đức cho bản thân, nên họ có cảm ơn thì vui còn không mình cũng vẫn vui vẻ mà

  14. 7 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới dochanh

    Hoasentrang (19-04-2014),Mộc Lan (17-04-2014),Nganpham (20-04-2014),quangdam (20-04-2014),Snowflower (18-04-2014),thanhphong (24-07-2014)

Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •