Kết quả 1 đến 10 của 182
Chủ đề: Có Một Bức Thư Như Thế
Threaded View
-
01-07-2011, 15:27 #11
Thầy kính mến
Đã nhiều lần con định gọi điện hỏi thăm thầy, viết một bức thư báo cáo thầy kết quả luyện tập của con trong thời gian qua, nhưng con đã không làm như vậy. Con thấy con chưa đủ chín chắn để đối diện với thầy, và nếu con vẫn như cũ thì con sẽ lại gây một chuyện gì đó làm thầy buồn lòng vì có một học trò chưa chịu lớn, và có những lúc bản ngã không giống một người tu luyện…
Thầy có khỏe không ạ? Có nhiều chuyện đã xảy ra trong thời gian qua, hầu hết là những chuyện mà con không biết. Cũng hiếm khi con được biết những gì thầy đang suy nghĩ, những lo lắng của thầy về bọn con. Có những khi chuyện của con nhỏ xíu con cũng đã kêu ngậu lên trong khi chẳng để ý xem thầy đang có những mối quan tâm nào lớn hơn những thứ nhỏ nhặt mà con cho nó là to. Sự ích kỷ của con trong thời gian qua có lẽ làm thầy buồn lòng, con xin lỗi thầy về những điều con đã gây ra cho thầy…
Thời gian qua là một thời gian dài với con, có những dấu hiệu của cơ thể con tốt hơn trước nhiều. Con không thấy bị đau ở vùng vai nữa, vấn đề còn lại thanh lọc những khí xấu trong người, hoặc làm lại kinh mạch thì có lẽ phải lâu nữa mới xong được, nhưng con vẫn muốn theo dõi thêm trước khi báo cáo với thầy, vì nếu nhanh nhảu báo cáo thì có khi việc chưa xong lại thành xong, như vậy sẽ không hiệu quả trong luyện tập.
Con vẫn luôn hồi hộp, lo sợ sau sự việc vừa qua của con, con cũng chưa hiểu rõ lắm về lỗi mình gây ra nhưng con luôn tin là việc thầy làm với con là hợp lý nhất cho con, vấn đề là con có nhận ra bài học để học và tiến bộ hay không thôi. Cũng có lúc con cảm thấy bất bình khi bị thầy phạt, nhưng nó chỉ là những suy nghĩ thoáng qua, và cảm giác đó cũng chỉ là nảy sinh khi con nghĩ đến và lo sợ thầy trò mình sẽ xa dần nhau, con sẽ tự đánh mất cơ hội có được sự dìu dắt của thầy trong tương lai. Con đã luôn tự nhắc nhở mình “Đây là vấn đề của mình gây ra”, “Cảm giác xa cách này là của mình thôi, mình đang không ổn chứ không bao giờ thầy xa mình đâu”… Mỗi một ngày mới con đều đối diện với những suy nghĩ đó. Lúc đầu tâm con rất loạn, lo sợ và chán nản. Chán nản khi mọi việc con cố gắng làm không hiểu sao không làm cho thầy vui, mà chỉ làm thầy buồn. Con rất cảm phục mọi người vì mọi người có tình cảm với thầy và thể hiện được để thầy cảm thấy vui, còn con thì không làm được thế. Con cũng chưa tìm ra được câu trả lời về phương pháp thể hiện, nhưng con sẽ làm theo cách mà con cho là hợp lý nhất với con vậy. Con cảm thấy muốn thành thật với thầy về tất cả. Nếu con có tham lam, ích kỷ thì con cũng thành thật với những cảm xúc đó trước thầy. Và vì nó chính là con người con hiện tại nên con sẽ đối diện với những cái con còn chưa tốt đó, con có thể sẽ bị thầy mắng, thầy giận nhưng con chắc chắn sẽ được thầy chỉ dạy tiếp để hoàn thiện hơn, để sống tốt hơn. Như vậy con sẽ ngày một tốt hơn và con tin sẽ có lúc thầy sẽ không mắng con nữa, sẽ chấp nhận con như một học trò ngoan của thầy.
Sự gián đoạn vừa rồi của con cũng chỉ là sự gián đoạn cần thiết để con vững tâm hơn, nhìn nhận và tự mình vượt qua những suy nghĩ tiêu cực hoặc sợ hãi khi đối diện với thầy. Con tin là thầy hiểu khi lòng đang bề bộn về các vấn đề này, thì việc đối diện với thầy là điều con thực sự không cảm thấy có thể làm được. Con không thấy sợ nữa, con chỉ thấy nhớ thầy và muốn gặp thầy thôi.
Việc thầy cho con xuống làm nhập môn, thực sự đến giờ con thấy rất hiệu quả cho bản thân con. Con có động lực để tiến bộ, con nhìn nhận lại vị trí của mình trong lòng đồng môn, cách mình sống, cách thể hiện… và con học được rất nhiều. Lúc đầu con còn cố tìm hiểu xem tại sao mình bị trách phạt (để giải oan – nếu là bị thầy hiểu lầm), nhưng giờ thì con thấy điều đó không cần thiết nữa. Một là con tin thầy sẽ không giận con lâu, thầy phạt xong thì là việc đã xong. Con cũng tin là chắc chắn thầy có lý do hợp lý, vì thầy là thầy mình cơ mà, vì thế con không nên tự bao biện cho mình. Hai là con có học được gì sau việc này không, vì con thấy con học được rất nhiều nên con tin là thầy sẽ hài lòng.
Con viết thư này cũng là để báo cáo thầy về kết quả thời gian quan việc tu luyện của con và những suy nghĩ mà con chưa dám nói với thầy. Con mong thầy tin tưởng vào con. Dù con còn trẻ con, con còn nông nổi nhưng con không bảo thủ, con luôn cầu thị để là một học trò tốt hơn của thầy. Con chưa bao giờ cố tình làm thầy buồn, và nếu con đã làm thì đó là vì con chưa biết cách thể hiện những gì con nghĩ, con tin tưởng. Con mong thầy tin tưởng con là một đứa học trò luôn hướng về thầy, kính trọng và biết ơn thầy như một người thầy đầy quyền năng và đức độ, người mà con gửi gắm niềm tin sẽ chỉ cho con biết đâu là đúng, là sai, đâu là con đường đạo để con hoàn thiện mình. Dù thế nào con cũng sẽ luôn hướng thiện, sống ngày một tốt hơn, không cố tình đi lầm đường.
Con không tham pháp bảo, con không tham quyền năng, nhưng con tham cảm giác được thầy cưng, được thầy coi là một học trò ngoan, con tham cảm giác mỗi khi đến nhà thầy, được ngồi nghe thầy dạy những bài học quý trong tâm linh, những kỷ niệm thầy trải qua… Nếu đó là một lòng tham không hợp lý thì con cũng sẽ điều chỉnh, để dần hợp lý hơn.
Con luôn yêu và kính trọng thầy, coi thầy như người cha thứ hai của con. Điều này vẫn luôn là như thế, mãi như thế. Có thể con vẫn nông nổi, nhưng tình cảm này của con thì con đủ tự tin để nói ra với thầy, nó xuất phát rất tự nhiên trong lòng con, và sau những thử thách vừa qua, nó vẫn không hề bị ảnh hưởng, mà thậm chí còn mạnh mẽ hơn…
Con cảm ơn thầy về tất cả!!
NQT Gửi :
Lỗi lầm, mong cũng bóng mây qua
Lương tâm sẽ lai trong như ngọc
..................................................Lần sửa cuối bởi NguyetQuangTu, ngày 01-07-2011 lúc 15:29.
Vui mà hành thiện,tâm con thiện
Buồn mà hành thiện,con thiện tâm
-
13 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới NguyetQuangTu
Dieu Minh (01-07-2011),HoaXuan (02-07-2011),huongtamlinh (01-07-2011),HuyenAnh (01-07-2011),mahalkita (01-12-2012),nganuoc (18-11-2011),omaimo (22-09-2012),thanhphong (29-10-2014),tindohuongthien (01-07-2011),TrangNTN (01-07-2011),TruongKhoat (01-07-2011)

Trả lời kèm Trích dẫn