Kết quả 1 đến 2 của 2
Chủ đề: Lần đầu tiên được gặp Thầy
Threaded View
-
26-02-2026, 09:31 #2
Đọc những dòng tâm sự của em, bao nhiêu ký ức về lần đầu tiên chị gặp Thầy trong chị lại ùa về vẹn nguyên như mới hôm qua, dù thực tế đã hơn 10 năm rồi. Có một sự đồng điệu kỳ lạ giữa những tâm hồn người tìm học đạo, dù chúng ta gặp Thầy ở những thời điểm khác nhau.
Những dòng chữ ngắn gọn của em không chỉ kể về một cuộc gặp gỡ, mà nó còn giúp chị chiếu lại chính hành trình của mình, một hành trình bắt đầu từ sự không hiểu biết chút gì cho đến khi tìm thấy một thế giới tâm linh đầy màu sắc. Tất cả là từ khi chị được gặp Thầy mình đấy.
Em nói em run, em sợ ánh mắt của Thầy vì sợ những "tham sân si" trong mình bị lộ tẩy. Hơn 10 năm trước, chị cũng y hệt như thế. Khi ấy, thế giới tâm linh với chị chỉ là những con chữ khô khan trên trang sách, những lần đi xem bói, lấy lá số tử vi… còn khi đứng trước Thầy, chị cảm thấy mình bé nhỏ, run rẩy như một đứa trẻ làm sai bị nhìn thấu tâm can ấy. Thầy cho hỏi mà chị không dám hỏi, Thầy cho bày tỏ suy nghĩ mà mọi từ ngữ trong đầu đều biến mất hết..
Nhưng em ạ, chính cái "xoáy vào" ấy của Thầy chính là để khơi thông để giúp chúng ta nhận diện bản ngã mà sửa mình rất rõ. Nhớ lại hơn một thập kỷ làm học trò của Thầy, chị hiểu thêm rằng tâm linh không phải điều gì mê tín hay xa rời thực tế. Thầy dạy ta cách kết hợp giữa tâm linh và khoa học để hiểu và trân trọng cuộc sống một cách sâu sắc hơn.
Hạnh phúc không đến từ việc cầu xin.
Trưởng thành là một quá trình tu tập bền bỉ, dù có lúc chúng ta thấy mình tiến bộ thật chậm, thậm chí là có lúc đi xuống
Được Thầy bảo vệ, lo lắng và chỉ dạy từng ngày là một ân huệ, một "phúc dày" mà không phải ai cũng may mắn có được trong kiếp nhân sinh này.
Điều làm chị nghẹn lòng trong bài viết của em chính là cảm giác "nhỏ bé bất lực" khi phải chia tay Thầy để ra sân bay. Khi chúng ta lớn hơn, trưởng thành hơn trong nhận thức thì cũng là lúc chứng kiến sức khỏe Thầy ngày một yếu đi. Thầy đã chữa bệnh cho muôn người, mà giờ Thầy lại đang phải chịu bao khó khăn, đau đớn khi chưa thể chữa được cho chính mình. Bệnh của Thầy không đơn giản là bệnh, nó là hệ quả của việc chống lại những cái xấu để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn…
Chữ Thương của em, chị xin được cộng hưởng. Thương Thầy một đời tận tụy vì học trò, mà học trò thì vẫn yếu quá, kém quá và vô tâm quá. Nói vậy chứ bản thân chị cũng đôi khi không biết cách để thể hiện ra dù chỉ là một chữ Thương bé nhỏ ấy đâu.
Cảm ơn em đã viết nên những dòng này để nhắc nhở chị về thuở ban đầu. Chúng ta thật may mắn được gặp Thầy, mong em giữ mãi ngọn lửa này trong tim trên con đường tu học phía trước.Lần sửa cuối bởi Hoasentrang, ngày 27-02-2026 lúc 07:52.
Đời thay đổi khi ta thay đổi
-
15 Thành Viên Gửi Lời Cảm Ơn Tới Hoasentrang
bần tăng (01-03-2026),Hanhthong (27-02-2026),hiepqf3 (28-02-2026),HoangNV (27-02-2026),Ngô Minh Thành (05-03-2026),Phương Nam (05-03-2026),songhieu (27-02-2026),Thanh Quang (09-03-2026),thiện tai (27-02-2026),TinhQuang (27-02-2026),tuluyenthantam (05-03-2026),TuMinh (05-03-2026),youme (27-02-2026),Đại Minh (27-02-2026),ĐoHoa (28-02-2026)

Trả lời kèm Trích dẫn