.
Vài tuần trước, tôi có dịp trao đổi với một người bạn. Bạn tôi qua thăm Việt Nam dịp kỷ niệm 80 năm Quốc Khánh và được gặp một nữ cựu chiến binh - đồng thời là nhà văn, đạo diễn phim tài liệu, y sĩ. Nay đã ngoài 90 nhưng bà vẫn tích cực tham gia hoạt động văn hóa nghệ thuật và truyền cảm hứng cho giới trẻ. Bạn tôi nói:
- Những câu chuyện thời chiến thật phi thường. Bà ấy rời nhà theo Cách mạng năm mới 16 tuổi. Học làm bác sĩ, học chế tạo bom…
Tôi:
- Mình không tưởng tượng nổi bản thân làm được những chuyện đó…Chắc thế nên giờ mọi người mới nói thế hệ này “dễ vỡ” (fragile)!
Cuộc nói chuyện tưởng vu vơ ấy khiến tôi phải nghĩ về cái sự “hèn hèn” của mình…
Có thật là bản thân tôi không làm được những chuyện đó không? Sao tôi biết chắc khi chưa từng ở hoàn cảnh đó - khi thời cuộc bắt buộc phải rời nhà, phải học chế tạo bom, v.v.?
Chưa thử đã tự “nhận kém” để khỏi phải thử; khỏi thử thì khỏi thất bại?
Đời người có mấy mươi năm. Nếu chỉ ở trong vùng an toàn, làm những chuyện chưa làm mà đã biết nhiều khả năng thành công… không hèn thì là gì?
Thế nên, tôi mạnh dạn xin phép Thầy cho được gặp và xin Thầy cho phép tôi nhập môn. Chưa biết có thành “thép” được không, nhưng chuyện đó không quan trọng - cứ phải “tôi” cái đã!
***
Tôi viết đơn, nhưng mà đến hôm nay Thầy cũng chưa đọc được: sửa lên sửa xuống rồi cuối cùng sát giờ mới xong, không kịp in ra giấy trước giờ gặp Thầy!!
Để bù lỗi hôm đó, hôm nay tôi xin đăng đơn lên diễn đàn, để nhắc mình không quên cái “tâm ban đầu” và kính xin các anh chị đi trước giúp đỡ em trên con đường này.
Và biết đâu, một lúc nào đó, ở một nơi nào đó, có ai đó đọc được mà nhen nhóm chút gì thì sao…
Cuối cùng và luôn trên hết: Thầy ơi, con và gia đình luôn mang ơn Thầy nhiều lắm!
***
Ngày 25 tháng 7 năm 2026, Dương Lịch
Đơn Xin Nhập Môn
Kính lạy: Tam Tổ Trúc Lâm; Thầy trưởng môn đời đầu của Môn Phái Khí Công Tâm Linh thuộc Thiền Phái Trúc Lâm Yên Tử – Thầy Huệ Tâm, và các vị Bề Trên
Con họ tên là: …. Sinh ngày: …
Địa chỉ ở …
Con thành tâm viết đơn này với ước nguyện xin được Nhập Môn Môn Phái Khí Công Tâm Linh, thuộc Thiền Phái Trúc Lâm Yên Tử.
Kính thưa Thầy trưởng môn đời đầu, Thầy Huệ Tâm: được biết đến Thầy, được gặp Thầy ở cuộc đời trần tục này là may mắn lớn nhất kiếp này, và tất cả các kiếp của con.
I/ Tại sao con muốn nhập môn:
Con vẫn luôn nghĩ, “Có ai đánh thuế giấc mơ!” Khi còn trung học, con thích đi tình nguyện và con luôn thấy có thôi thúc để tìm một con đường, một cách thức nào đó để mọi người sống hạnh phúc hơn, đỡ vất vả hơn, hoà hợp hơn với môi trường. Giấc mơ được cho là viển vông này đã nguồn nhiên liệu cho con “đi Đông đi Tây”, tìm hiểu hết chỗ này đến chỗ khác.
Khi được biết đến ước mơ rất rất lớn của Thầy - xây dựng Vũ Trụ Muôn Màu hạnh phúc, thái bình cho Vạn Vật Muôn Loài - và những việc Thầy đã làm thành công, mà đến các Cụ Bề Trên cũng phải kinh ngạc, con biết: con sống chết gì cũng phải học theo Thầy thôi.
Nói đơn giản là: Con đường theo Thầy là con đường duy nhất để giấc mơ chung này thành hiện thực!
Cụ thể hơn 1 chút, con có nguyện vọng được học:
- Trí, Huệ và Đức từ Thầy - với mục tiêu là làm một thành viên thật tốt của mọi không gian, tập thể
- Phương pháp chữa bệnh bằng năng lượng Thầy đã sáng tạo ra, không để mai một
Xa hơn, vì “có ai đánh thuế giấc mơ”, con cũng “mơ mộng” một ngày nào đó có đủ năng lực để được tham gia trong bộ máy của Thầy trong không gian, làm được nhiều việc tốt trên quy mô lớn hơn.
II/ Con đóng góp được gì:
Dù còn lười còn dốt, con xin hứa sẽ tiếp tục:
- Nuôi dưỡng niềm tin hàng ngày vào Thầy, vào con đường chúng ta đang đi, để trở thành “vệ khí”, thành Đức Tin
- Kiên tâm, quyết tâm luyện tập
- Thực hành từ những điều nhỏ nhất (ví dụ, bớt “lập trình” nóng tính cằn nhằn với người thân…), với ước mong đến một lúc nào đó giúp được việc cho Thầy
- Đóng góp xây dựng môn phái, để 200-300 năm nữa hoặc hơn, ở trần tục sẽ vẫn có một Nhật Nguyệt Linh Đường thật rực rỡ, để thế hệ con cháu trở về và tiếp tục tu luyện
Có thể con sẽ đi chậm, thậm chí đi đường vòng, nhưng con sẽ không dễ gì bỏ cuộc. Vì bỏ cuộc cũng đồng nghĩa con từ bỏ ước mơ của mình. Và đời người…còn ý nghĩa gì khi ước mơ không còn?
Còn 1 chiếc giầy, hoặc thậm chí không còn giầy… cũng phải tìm cách tiếp tục!
Con xin kính lạy Tam Sư Tổ, Thầy trưởng môn đời đầu Thầy Huệ Tâm và các vị Bề Trên.